Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kỳ Tranh thản nhiên "Ồ" một tiếng, chậm rãi kéo dài âm cuối: "Thì ra công chúa Trường Ninh là người câm."
Hắn và Thiệu Diễm không hổ là huynh đệ huyết thống, ngay cả lời nói ra cũng khiến người ta chán ghét.
Lời này thật sự không có chút chừng mực nào, không cho ta chút thể diện nào, cũng đương nhiên là không nể mặt Tiêu thị.
Toàn bộ đại điện rơi vào yên lặng.
Nhưng chẳng ai ngờ rằng, Kỳ Tranh lại thờ ơ cười một tiếng, lời thốt ra lại vô cùng kinh hoảng: "Vậy ta... muốn cầu hôn công chúa Trường Ninh!"
Choang một cái, chiếc chén sứ rơi xuống bên chân Thiệu Diễm, sau đó vỡ tan tành.
"..."
8.
Thật ra, cảnh tượng như vậy cũng không phải là lần đầu tiên ta thấy.
Kiếp trước, khi biết ta không thể nói chuyện, Kỳ Tranh cũng cầu hôn ngay lập tức.
Nhưng ai cũng biết, người phải đưa đi hòa thân lần này chính là Tam công chúa Phượng Dương, không phải Ngũ công chúa Trường Ninh ta.
Kỳ Tranh làm như vậy, chẳng qua là hắn thay cho Cảnh quốc, miệt thị hoàng tộc Tiêu thị mà thôi.
Mặc dù đây là đạo lý ai cũng hiểu, ai cũng biết là hắn ta đang cố tình nhục nhã chúng ta.
Nhưng lúc đó, nửa khuôn mặt Thiệu Diễm chìm trong bóng tối, bởi vì hắn không được phép mang theo bội kiếm, cho nên hắn nắm bàn ngọc bên cạnh, chắn trước mặt ta, yêu cầu: “Xin lỗi điện hạ của chúng ta ngay!”
Lúc trước ai cũng nói, Kỳ Tranh thường ngày luôn tỏ ra mình là một người tốt.
Hắn ta tỏ vẻ không để tâm, không đứng đắn phẩy phẩy tay: "Ồ, xin lỗi, xin lỗi, là ta mạo phạm tiểu điện hạ của ngươi rồi!"
Hắn ta nhấn mạnh hai từ “của ngươi”, cùng với ngữ khí và điệu cười nhạt kia, vô cùng khiến người khác khó chịu.
Ta tỉnh bơ kéo Thiệu Diễm về, tiếp tục giả vờ mờ mịt.
Thân thể Thiệu Diễm cứng đờ, trở lại phía sau ta.
Bởi vậy sau khi mọi chuyện lắng xuống, Thiệu Diễm bị phụ hoàng phạt ba mươi trượng vì tội thất lễ trên đại điện, giam trong Đại Lý Tự.
Lúc trở về, cả người hắn tái nhợt, ngã vào trong lòng ta.
Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa, hắn đã ngã xuống trước mắt ta, không thể mở mắt ra được nữa.
Việc hắn lấy mạng bảo vệ ta không phải giả, lòng trung thành của hắn đối với ta không phải giả.
Cho nên trong đêm tuyết dày đặc, hai người chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, trốn trong sơn động, ta đã ôm lấy thân thể dần dần mất đi nhiệt độ của hắn, trong ánh mắt kinh ngạc đến mức tận cùng của hắn, cất giọng nói khàn đặc vì đã lâu chưa nói chuyện, nói cho hắn biết bí mật vì sao ta không nói chuyện, còn có quan hệ giữa ta và Tiêu Thư Tầm.
Ta xem hắn như tướng trong bàn cờ của ta.
Không ngờ nhiều năm sau, hắn lại thành một đòn trí mạng của ta.
Lúc này...
Ta nhìn Thiệu Diễm ngồi sau lưng Kỳ Tranh, yên lặng dõi theo ta.
Ta biết kiếp trước, hắn đã biết trước ta sẽ không thật sự gả cho Kỳ Tranh, cho nên mới diễn “vở kịch” như thế, để từng bước khiến ta trở thành vong hồn trong trận chiến của hắn và Tiêu Thư Tầm.
Trước kia ta không biết rốt cuộc hắn và Tiêu Thư Tầm đang mưu đồ cái gì, cũng không biết Tiêu Thư Tầm nhìn ra được lai lịch của ta khi nào, mới khiến nàng ta quyết định tiên hạ thủ vi cường như thế.
Nhưng bây giờ, ta đã biết.
Ta sẽ không ngồi chờ chết nữa.
Có chuyện gì khiến kẻ địch căm hận hơn là quân địch đang ngủ yêu trong đại bản doanh của mình chứ?
Cho nên, trước mắt bao người, ta lại thản nhiên đứng lên, bày ra dáng vẻ công chúa đoan trang, nghiêm túc khoa tay múa chân: “Phụ hoàng, nữ nhi nguyện đi sứ Cảnh quốc hòa thân, phù hộ hai nước an bình! 】
Sau khi buông tay xuống, ta nghiêng đầu mỉm cười với mọi người.
Một nụ cười ngốc nghếch, ngây thơ.
Y như Ngũ công chúa câm không được sủng ái trong lời đồn.
Biến cố bất ngờ cũng làm cho tất cả mọi người ở đây lại trở nên yên lặng trong phút chốc.
Kỳ Tranh nhìn thủ thế của ta xong, đầu tiên là nhíu mày, đánh giá ta hồi lâu.
Sau đó khóe môi hắn ta nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý: "Được! Quyết định như vậy đi."
Mà Thiệu Diễm phía sau hắn,bàn tay vuốt ve bội kiếm bên cạnh nổi đầy gân xanh, đáy mắt ngưng tụ hàn khí u ám.
"..."
9.
Bảy ngày sau, ta được đưa tới Cảnh quốc dưới danh nghĩa công chúa hòa thân.
Trước khi đi, phụ hoàng lại hiếm khi cha hiền con thảo với ta.
Tay của hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, ánh mắt đục ngầu, vẫn không có biểu lộ dư thừa gì, ngữ khí bình ổn mà dặn dò ta việc hòa thân như đang bàn chính sự.
Tiêu Thư Tầm cũng kéo tay của ta, hỏi han ân cần một phen.
Ta thờ ơ ứng đối từng người, nhìn đắc chí khó giấu giữa hai đầu lông mày của Tiêu Thư Tầm.
Trong lòng ta thầm nghĩ, cá đã mắc câu.
Mấy ngày trước đó nàng ta vẫn còn bực bội hậm hực.
Con người nàng ta, chưa bao giờ giỏi che giấu tâm tư của mình, từ trước đến nay luôn viết hết trên mặt.
Vì sao lại như thế?
Bởi vì nàng ta luôn khinh thường mọi chuyện.
Bởi vì nàng là nữ chính của toàn bộ thế giới này.
"..."
10.
Ta biết được chuyện này từ khi nào?
Vào khoảng năm ta bảy tuổi.
Tiêu Thư Tầm tỉnh lại sau khi ngã ngựa đột nhiên biến thành một người khác.
Hoàng tỷ của ta, trưởng công chúa Tiêu Thư Tầm, trước kia là người thương ta nhất.
Nhưng từ sau khi nàng ta tỉnh lại…
Bề ngoài vẫn hòa hòa nhã nhã với ta như trước, nhưng không còn vì ta khó ngủ buổi đêm mà lén lút đẩy cửa phòng, cho ta viên kẹp ngọt ngào nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


