Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đúng vậy, ta thừa nhận, ta không phải công chúa đứng đắn gì.
Nhưng Thiệu Diễm cũng không trả lời câu hỏi của ta.
Hắn chỉ trầm mặc chốc lát, sau đó hơi bối rối hỏi ta: "Ngươi... Là người câm?"
Lúc đấy ta liền xụ mặt xuống, có chút không vui, cảm thấy hắn rất không hiểu lễ tiết, nào có ai không biết giữ mồm giữ miệng như vậy.
Bây giờ nghĩ lại, hắn kinh ngạc như thế, hơn phân nửa là bắt nguồn từ lúc hoàng tỷ ta xếp hắn vào làm nội gián chỗ ta, cũng không nói cho hắn biết, ta không biết nói.
Cho đến sau này, ta mang hắn về cung, để hắn thành hộ vệ của ta.
Ta cho hắn đồ ăn, chỗ ở tốt nhất.
Cho hắn sự ỷ lại cùng tín nhiệm chưa bao giờ thuộc về người khác.
Mà hắn, lại phản bội ta.
Cho nên lần này…
Nhìn cây hòe đầy lá vàng trước mắt, ta không chút do dự xoay người, mang theo Lục Y bước nhanh về phía ngược lại, không dừng lại chút nào.
Lục Y mờ mịt đuổi theo.
"Công chúa, sao đột nhiên đổi hướng thế?"
"Công chúa, vừa rồi hình như ta nhìn thấy bóng người dưới gốc cây kia."
"Công chúa..."
Dừng! Dừng!
Ta dừng bước, không quay người lại, điên cuồng khoa tay múa chân với Lục Y.
Sau đó, dưới ánh mắt mờ mịt của nàng ấy, ta đưa tay lên che mắt, tiện thể che mắt nàng ấy lại.
Biểu thị: ”Lục Y, công chúa nhà ngươi bị mù!”
4.
Đường từ bãi tha ma đến Hoàng thành Dận Đô hóa ra chỉ đi mất ba ngày.
Ba ngày sau, khi ta và Lục Y đứng trước cổng thành.
Lá rụng bay, cửa thành đỏ thắm.
Ta bất giác nhớ đến mùa thu mười năm trước.
Mười năm trước, bởi vì có thêm một Thiệu Diễm, con đường vốn chỉ mất ba ngày, lại kéo dài thành bảy ngày.
Trong bảy ngày đó, ta vừa lạnh vừa đói.
Toàn bộ thành Dận Đô không hề có một bố cáo nào liên quan đến chuyện công chúa Trường Ninh mất tích.
Có người sẽ nói, ngươi một công chúa, trực tiếp đến phủ nha nhận thân không phải tốt hơn sao?
Nhưng ta không thể đi, ta trốn còn không kịp.
Bởi vì đây là cái giá phải trả để ta trở thành "người câm".
Nhưng cho dù ta đã cố gắng giấu kín hành tung hết sức có thể, vẫn có sát thủ tìm được ta.
Trong ánh đao bóng kiếm vào đêm mưa đó, ta vốn đã chết rồi.
Thời gian mà Lục Y dùng mạng tranh thủ cho ta có hạn, ta cũng không thoát khỏi thanh kiếm đang bay đến kia.
Nhưng lưỡi đao buốt lạnh kia cũng không rơi vào trên người ta.
Là Thiệu Diễm đã cứu ta.
Đó là lần đầu tiên hắn bảo vệ ta.
Lúc hắn cầm kiếm ngăn trước người ta, vết thương trên cánh tay vẫn đang chảy máu ròng ròng.
Hắn vốn đang trọng thương, mấy ngày nay cũng chỉ gượng chút hơi tàn nhờ vào đống thảo dược ta tiện tay hái được.
Ta không biết khi đó thứ gì đã chống đỡ hắn, khiến hắn liều mạng dùng đao cắt đứt yết hầu của tên sát thủ cuối cùng kia.
Vết thương dày đặc, lộ liễu trên người hắn, đôi mắt chết lặng mà đỏ thẫm, cực kỳ giống lệ quỷ từ địa ngục bò ra ngoài đòi mạng.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đấy là dã tâm của hắn và lòng trung thành với hoàng tỷ của ta.
Nhưng khi đó, lúc ta hỏi hắn vì sao phải liều mình cứu ta.
Sắc mặt hắn lại hơi thay đổi, lựa chọn tránh né không nói.
Chỉ là hàm hồ lưu lại một câu "Muốn cứu chính mình mà thôi" rồi ngã xuống người ta.
Lần này thì hay rồi, muốn hỏi cũng không được.
Ta chỉ có thể cõng hắn trên lưng, cõng hắn đến cổng Hoàng thành, đi tới trước mặt phụ hoàng ta.
Mà phụ hoàng ta chỉ nhàn nhạt gật đầu, liền đáp ứng cho hắn trở thành hộ vệ của ta.
Không có kích động, cũng không có phản ứng gì.
Dường như ta có ở đây hay không cũng không có gì khác nhau.
Chỉ là lần này không có Thiệu Diễm được ta nhặt về.
Hoàng tỷ Tiêu Thư đứng ở bên cạnh, ấn đường đang hơi nhíu lại.
"..."
5.
Ta lại nghe thấy tin tức về Thiệu Diễm lần nữa.
Từ sau khi ta sống lại, Hoàng thành Dận Đô đã hơn hai tháng.
Cũng giống như kiếp trước, không có chuyện gì khác thường phát sinh trong cùng khoảng thời gian này.
Điều khác biệt duy nhất là bên cạnh ta không có Thiệu Diễm, mà là tỳ nữ Lục Y khiến ta có chút xa lạ.
Tuổi của Lục Y thật ra rất nhỏ, còn nhỏ hơn ta mấy tháng, chỉ là kiếp trước mất sớm, khiến ta hơi mơ hồ dáng vẻ của nàng ấy.
Cũng chính bởi vì tuổi tác còn nhỏ, ngày thường nàng ấy thích kể những chuyện ngoài cung mà nàng hỏi thăm được từ các cung khác.
Trong đó có hai chuyện khiến ta có chút lo sợ bất an.
Một là, có người nhắc tới thời gian trước, hơn trăm dặm bên ngoài huyện Ninh An xuất hiện một chuyện lạ, khiến lòng người bàng hoàng.
Hỏi tiếp mới biết được, là có người gây chuyện ở bãi tha ma.
Người gây chuyện là một thiếu niên mặc áo đen, người đầy máu, nhìn có vẻ bị thương rất nặng.
Có người cứu hắn, hắn không những không cảm tạ, ngược lại lập tức kéo lê thân xác thương tích, lảo đảo chạy trở về bãi tha ma.
Hắn như đang tìm bảo vật gì đó bị mất, tìm nửa ngày ở đó.
Sau khi tìm kiếm không có kết quả, hắn liền gặp ai cũng cản lại, hỏi bọn họ có gặp được một cô nương không thể nói chuyện hay không.
Làm gì có ai lại rảnh rỗi đi quan tâm cô nương nào biết nói chuyện hay không chứ?
Vì thế người huyện Ninh An nhìn bộ dạng đoan chính nhưng hành vi quái dị của hắn, cũng coi như hắn bị bệnh thần kinh, không để ý đến hắn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


