Tiếng la hét thảm thiết vang lên liên tục, may mắn là không có tiếng của Kỷ Thần Xuyên. Cho đến khi cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng.
Cô định ngẩng đầu lên xem thì một bàn tay to lớn đột ngột ấn cô trở lại: "Đừng để bọn chúng nhìn thấy mặt cô."
Nói xong, Kỷ Thần Xuyên bế cô nhảy phắt từ lề đường xuống dưới. Anh tiếp đất rất vững, cô cảm nhận được anh lại đang bế mình chạy điên cuồng, cho đến khi anh đột ngột dừng bước.
Thẩm Thanh Vi lúc này mới ngẩng đầu, nhận ra mình đã được đưa đến dưới một gầm cầu. Kỷ Thần Xuyên đặt cô vào một góc khuất, còn lấy đống đồ đạc tạp nham bên cạnh che lên người cô.
"Trừ khi tôi đích thân quay lại, bất kể ai đến cũng không được ra ngoài. Nghe rõ chưa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)