Thẩm Thanh Vi cúi đầu nghi hoặc nhìn Cố lão phu nhân.
"Bà nội, lẽ nào bà…"
Bà cố ý ngăn cản cô sao?
Chẳng lẽ bà biết chuyện gì đang xảy ra ở vườn tường vi?
Cố lão phu nhân nắm chặt tay Thẩm Thanh Vi, đỏ hoe mắt: "Đứa nhỏ ngốc, có những chuyện một khi đã bước ra đó thì không bao giờ quay đầu lại được nữa đâu!"
"Uất ức con phải chịu, bà sẽ đòi lại công bằng cho con."
"Con phải suy nghĩ cho kỹ, con thật sự vẫn muốn đi sao?"
Thẩm Thanh Vi hiểu rồi.
Cố lão phu nhân chính là cố ý đến cản cô lại để bao che cho Cố Hoài Tự!
Trong lòng Thẩm Thanh Vi không kiềm chế được mà trào dâng một nỗi buồn vô tận.
Mặc dù Cố lão phu nhân là người duy nhất trong cả nhà họ Cố thật lòng thương xót cô.
Nhưng dù sao, bà cụ cũng là bà nội ruột của Cố Hoài Tự.
Thẩm Thanh Vi dứt tay mình ra.
"Bà nội, con xin lỗi."
Cô cũng không muốn người già phải lo lắng đau lòng, nhưng nếu lỡ mất cơ hội ngày hôm nay, Thẩm Thanh Vi không biết mình còn phải đợi đến bao giờ!
Cô kiên quyết sải bước nhanh về phía vườn tường vi, càng lúc càng gần góc tường kia, cô thậm chí đã nghe thấy tiếng của Mạnh Chân Chân.
"Hoài Tự, nhẹ tay chút."
"Nóng quá..."
"Hoài Tự, anh rốt cuộc đã đụng vào cô ta chưa?"
"Hoài Tự, anh thề đi, anh chỉ có mình em là phụ nữ thôi!"
Cố Hoài Tự trầm giọng đáp: "Chân Chân, anh đối với em trước sau như một."
"Trời đất chứng giám, những người đàn bà khác, anh ai cũng không cần..."
Tiếng ám muội thoang thoảng truyền ra, Thẩm Thanh Vi định lao qua bắt thóp thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng kêu thất thanh.
"Lão phu nhân, bà sao vậy?"
"Lão phu nhân—"
"Thiếu phu nhân mau lại đây, lão phu nhân ngất xỉu rồi—"
Thẩm Thanh Vi khựng bước.
Chỉ cần tiến thêm một bước nữa, cô có thể lột trần bộ mặt ngụy quân tử dịu dàng giả tạo của Cố Hoài Tự!
Bắt quả tang vụ gian dâm của hai người họ.
Phanh phui sự thật anh ta không chung thủy với mình.
Nếu bọn họ không nhận, trong tay cô vẫn còn bản ghi âm, có thể công khai phát ra, từ đó hủy diệt hoàn toàn đêm nay!
"Thiếu phu nhân, cầu xin cô—"
"Thiếu phu nhân, lão phu nhân sắp không xong rồi!"
Thẩm Thanh Vi quay người, chạy ngược về phía Cố lão phu nhân vừa ngã xuống.
Bước chân mỗi lúc một nặng nề, trái tim cũng như rơi xuống vực thẳm.
"Bà nội, bà nội?"
Cố lão phu nhân thực sự đã ngất rồi.
Nhưng hiện tại cả hậu viện không có lấy một người làm nào khác, chỉ có mấy người bọn họ.
Bà Trương hoảng sợ đến mức bủn rủn chân tay.
Thẩm Thanh Vi bình tĩnh phân phó Mạt Lị: "Mau ra tiền viện gọi người!"
Cô nửa đỡ Cố lão phu nhân, ngoái đầu nhìn về phía cổng vòm dẫn vào vườn tường vi.
Cho đến lúc này, Cố Hoài Tự vẫn không xuất hiện.
Thật đáng tiếc, cuối cùng vẫn là đánh rắn động cỏ, để đôi gian phu dâm phụ kia chạy thoát rồi!
Tình hình của Cố lão phu nhân không hề ổn.
Bác sĩ Trương chính là cháu ngoại của bà Trương, sau khi kiểm tra cơ thể lão phu nhân, bác ấy lắc đầu.
"Tế bào ung thư của lão phu nhân đã di căn toàn thân rồi, bao gồm cả phần não."
"Tối nay lại chịu kích động, tâm trạng không ổn định nên mới ngất xỉu."
"Sau này mọi người nên cố gắng thuận theo ý muốn của bà cụ một chút, nếu không..."
Bác sĩ Trương chưa nói hết câu, bà Trương đã khóc đến mức tay chân run rẩy.
Thẩm Thanh Vi nghe những lời này mới biết sức khỏe của Cố lão phu nhân đã tệ đến mức này rồi!
Giang Vũ Liên nghi ngờ nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Vi: "Lúc xảy ra chuyện chỉ có mấy người các cô ở hậu viện."
"Mẹ tôi chịu kích động gì mà đến mức hôn mê?"
"Chẳng lẽ là vì cô, Thẩm Thanh Vi?"
"Ở hậu viện, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Cố Kiều Kiều ngay sau đó chất vấn tiếp: "Đúng thế Thẩm Thanh Vi. Không phải cô nên ở trong phòng nghỉ ngơi dưỡng thai sao?"
"Vừa nãy mới về còn tỏ ra yếu ớt ngã gục vào lòng anh cả, giờ sao không diễn tiếp đi?"
"Ba, mẹ! Chắc chắn là Thẩm Thanh Vi đã chọc giận bà nội đến ngất xỉu."
"Uổng công bình thường bà nội đối xử tốt với cô ta như vậy, cô ta lại làm ra chuyện đại nghịch bất đạo này!"
"Ba ơi, phải dùng gia pháp thôi nhỉ?"
Cố Đình Chiêu trầm ngâm một lát, nghĩ đến việc cô dù sao cũng đang mang thai mới lên tiếng: "Thanh Vi, con có gì muốn giải thích không?"
Bà Trương thấy vậy liền sốt sắng giải thích: "Thưa tiên sinh, phu nhân, hai người hiểu lầm rồi!"
"Lão phu nhân ngất xỉu thực sự không liên quan đến Thiếu phu nhân đâu ạ."
Giang Vũ Liên: "Bà Trương, bà vẫn còn bảo vệ cái đồ khốn nạn này sao!"
"Lúc đó chỉ có mấy người các cô ở hậu viện, không phải nó thì còn ai vào đây nữa?"
"Nếu không bà nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi!"
Thẩm Thanh Vi lạnh lùng cười nhạt: "Ai bảo lúc đó ở hậu viện chỉ có mấy người chúng tôi?"
Đột nhiên, cửa bị đẩy mạnh ra tạo nên một tiếng vang lớn.
Cố Hoài Tự, người nãy giờ vẫn bặt vô âm tín, cuối cùng cũng chậm rãi xuất hiện.
"Thanh Vi!"
"Thanh Vi em không sao chứ?"
"Sao em không ở trong phòng nghỉ ngơi cho tốt, chuyện của bà nội chắc đã làm em sợ hãi lắm rồi?"
Cố Hoài Tự vẻ mặt đầy xót xa bước nhanh tới, ôm chặt lấy cô vào lòng.
Ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ trên người anh ta, Thẩm Thanh Vi cảm thấy buồn nôn cực độ.
Những người còn lại trong nhà họ Cố đều không nhịn được mà bịt mũi lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
