Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng sớm 5 giờ, trời chỉ mới hửng sáng.
Phòng bệnh của Phương Minh Mính là loại hai người một phòng, giường bên cạnh là một nữ sinh lớn hơn cô vài tuổi. Cô gái ấy bị tai nạn xe, té xuống chấn động não nhẹ.
Lúc này, nữ sinh kia vẫn còn đang ngủ say, trong mộng ngọt ngào khe khẽ nói mớ, tiếng hít thở đều đặn vang lên theo tiết tấu như một bản nhạc nhẹ trong phòng bệnh yên tĩnh.
Nhưng với Phương Minh Mính đang nhắm mắt nằm đó mà mãi không ngủ nổi, tiếng hít thở ấy lại cực kỳ chói tai.
Cô bực bội kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng cách âm hết mức có thể.
Nhưng chưa được bao lâu, vì quá ngột ngạt, cô chỉ có thể chui ra khỏi chăn.
Phương Minh Mính đã nằm trên giường bệnh hai ngày.
Trong hai ngày đó, cô vẫn luôn cố gắng tự lừa mình dối người, ôm hy vọng rằng tất cả chỉ là một giấc mơ.
Nhưng đáng tiếc, dù cô đã ngủ rất nhiều, mỗi lần tỉnh lại, cô càng hiểu rằng thế giới màu trắng ấy, cái hệ thống kia.
Không phải là ảo giác, không phải mơ, mà là thật sự đã xảy ra.
Cho nên quyển sách đó là thật. Thế giới mà cô đang sống chính là một quyển tiểu thuyết.
Hơn nữa, ở kết cục tiểu thuyết, cô - Phương Minh Mính sẽ chết vô cùng thê thảm. Sẽ bị Giang Tắc Khâm trả thù một cách tàn nhẫn đến đáng sợ.
Tuy trong truyện tác giả không miêu tả chi tiết thảm như thế nào, nhưng chỉ một câu:
“Phương Minh Mính bị nâng ra ngoài, toàn thân đầy máu, không còn nhìn ra hình người, không còn chút hơi thở nào.” đã khiến cô rợn tóc gáy.
Huống chi, mấy ngày nay cô còn lén dùng điện thoại tra thử một số “vật phẩm không tiện nhắc đến” mà Giang Tắc Khâm đã từng sử dụng trong truyện.
Chỉ đọc thôi cũng khiến người ta lạnh sống lưng. Những thứ đó hoàn toàn không giống đạo cụ của con người bình thường có thể nghĩ ra!
Phương Minh Mính thở dài.
Giang Tắc Khâm, tuyệt đối không thể đụng vào nữa. Nhưng vấn đề là cái hệ thống kia xuất hiện quá muộn!
Cô đã mắng cậu ta mấy chục lần, còn vài hôm trước mới cho người đánh cậu ta một trận xong.
Không biết hiện tại vãn hồi còn kịp không.
Dù sao nhìn trong tiểu thuyết, Giang Tắc Khâm tuyệt đối là kiểu người thù dai nhớ lâu, có thù tất báo.
Mà đáng sợ nhất là nhìn vào gương mặt hoàn mỹ kia, căn bản không thể nhìn ra được chút ác độc nào.
Vốn dĩ lúc trước Phương Minh Mính còn có chút “tâm tư thiếu nữ” với Giang Tắc Khâm, đơn giản vì hắn quá đẹp. Đẹp đến mức khiến người ta dễ dàng quên mất bên trong đó là một con rắn độc.
Quả thật, cổ nhân nói không sai mỹ lệ luôn đi kèm nguy hiểm.
Hiện tại đã biết kết cục bi thảm trong tiểu thuyết, biết rõ tính cách hắn âm hiểm thâm độc, cô nào còn dám ôm chút hy vọng yêu đương gì nữa?
Cái gọi là tâm tư thiếu nữ gì đó xóa sạch! Không còn một mống!
Cho nên sau khi xuất viện quay về trường rồi thì nên làm thế nào đây?
Làm sao đến xin lỗi cậu ta? Phải làm sao để biểu đạt thành khẩn rằng mình thật sự xin lỗi?
Đây đúng là một “thiên cổ nan đề” – chuyện khó như lên trời, dù có vắt óc suy nghĩ, Phương Minh Mính cũng không thể nào nghĩ ra được cách giải quyết. Vì thế sắc mặt liền khó coi.
Phương Hùng Đào vừa theo Giang tổng Giang Lập đi công tác trở về bước vào phòng bệnh.
Nhìn thấy sắc mặt con gái mình tái nhợt, ông lập tức thấy một nỗi buồn khó tả trào lên trong lòng.
Ông vội vã chạy tới trước giường bệnh, khom lưng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái, khuôn mặt lún phún râu cũng không thể giấu được vẻ đau khổ chân thành:
“Mính Mính à, mới mấy ngày không gặp sao con lại thành ra thế này?”
Ông nghẹn ngào nói: “Nhìn con thế này, ba rất đau lòng.”
Phương Hùng Đào là tài xế cho Giang Lập suốt mấy chục năm.
Ông rất thích thể thao, vì vậy dù đã có tuổi nhưng vẫn giữ được vóc dáng cường tráng, hai cánh tay toàn cơ bắp, thậm chí còn có cả cơ bụng sáu múi đúng chuẩn.
Dáng người vạm vỡ ấy mang lại cho người ta cảm giác an toàn. Khi đi theo bên cạnh Giang Lập, những ai đến nói chuyện cũng đều dè chừng cẩn thận.
Đây chính là ba ruột của Phương Minh Mính.
Giữa những ngày mà cả thế giới quan của cô bị đảo lộn, khi nhìn thấy ông, Phương Minh Mính lập tức bật khóc:
“Lão Phương, sao giờ ba mới tới?”
Nhìn thấy con gái nước mắt giàn giụa, Phương Hùng Đào đau lòng đến mức không chịu nổi, vội vàng ôm con gái vào lòng:
“Xin lỗi con, áo bông nhỏ của ba, ba tới muộn. Nói cho ba biết đi, là ai bắt nạt con, ba lập tức đi đòi lại công bằng cho con!”
Phương Hùng Đào lúc này mới buông con gái ra, nhận lấy túi nilon trong tay Lâm Lan, lấy ra hộp cơm, rồi cùng vợ dọn bữa sáng cho con gái.
Ông vừa làm vừa lẩm bẩm:
“Em không hiểu con gái chúng ta. Nhìn bộ dạng Mính Mính, chắc chắn là bị người ta bắt nạt rồi cảm thấy ấm ức đó.”
“Tắm rửa rồi trượt ngã ngất xỉu có thể không ủy khuất sao? Đến lượt tôi, tôi cũng thấy ủy khuất ấy!”
Lâm Lan phản bác: “Phương Hùng Đào, tôi nói cho ông biết, lần này ông phải thay toàn bộ gạch men sứ trong phòng tắm đi!
Lúc trước khi sửa nhà, tôi đã nói là đừng dùng loại gạch đó, ông lại cứ khăng khăng!”
“Loại gạch đó nhìn đẹp mà! Con gái mình thích! Còn cái em chọn nhìn già lắm!”
Phương Hùng Đào vừa nói vừa quay sang nhìn Phương Minh Mính đang ăn cháo làm mặt quỷ chọc cười con gái.
Phương Minh Mính đặt muỗng xuống:
“Mẹ, gạch men sứ cũng đừng thay đổi, phiền phức lắm. Thật ra không phải do gạch trơn đâu, là con tự mình không cẩn thận thôi.”
Phương Hùng Đào búng tay cái “tách” thật kêu, vẻ mặt đắc ý: “Em nhìn xem!”
Lâm Lan trừng mắt liếc qua:
“Hai cha con các người cùng một giuộc! Chỉ biết hùa nhau bắt nạt tôi! Tôi đúng là gả nhầm người, sinh nhầm con rồi!
Phương Minh Mính, mẹ nói cho con biết, một lát nữa xuất viện ngay lập tức, ngày mai về trường đi học cho mẹ!”
Ba Phương: “Nhưng mà Mính Mính còn chưa khỏe hẳn đâu.”
“Khỏi từ lâu rồi! Con bé chỉ lười không muốn đi học, tưởng tôi không biết à?
Còn ông nữa, Phương Hùng Đào! Ông mấy hôm trước đăng ảnh chụp chung với tiếp viên hàng không trên vòng bạn bè là sao hả?! Ông định giải thích thế nào cho tôi đây?!”
Phương Minh Mính vội cúi đầu, chuyên tâm ăn cháo, không dám chen vào cuộc “đại chiến vợ chồng” đang nổ ra trước mặt.
Sau khi ăn sáng xong, bác sĩ đến kiểm tra phòng, kết luận rằng Phương Minh Mính đã hoàn toàn hồi phục có thể tiến hành làm thủ tục xuất viện.
Lập tức, Lâm Lan và Phương Hùng Đào liền ồn ào nhốn nháo kéo nhau đi làm thủ tục xuất viện.
Phương Minh Mính thở phào một hơi, cảm thấy phòng bệnh rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.
May mà bạn cùng phòng bệnh sáng nay không có ở đây, nếu không chắc chắn đã bị ba mẹ cô làm ồn đến phát điên rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







