Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 6: Kia Thật Là Địa Ngục Trần Gian

Cài Đặt

Chương 6: Kia Thật Là Địa Ngục Trần Gian

Trong văn phòng rộng lớn sang trọng.

Giang Tắc Khâm cầm ly rượu vang đỏ đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng người và xe cộ đi đường phía dưới như bầy kiến, khóe mắt cười như có như không.

Hắn nghiêng đầu, thở ra một hơi dài vào cửa sổ sát đất, lớp kính trong suốt nháy mắt bịt kín một tầng sương mù. Khóe môi hắn nhếch lên, ngũ quan tuấn mỹ trở nên càng thêm yêu mị, hoang dã.

Hắn đã hoàn toàn đoạt lại toàn bộ tài sản của Giang gia.

Từng người trong Giang gia không ai có kết cục tốt đẹp. Hắn khiến từng người một phải trả giá, đều nhận về kết cục xứng đáng.

Những kẻ từng đắc tội với hắn, dù là kẻ mỉa mai, dè bỉu, hay những người từng giúp đỡ nhà họ Giang, kể cả đám người hầu, không ai có được kết cục tốt đẹp.

Bất quá nhưng thật ra có duy nhất một con cá lọt lưới.

Chính là Phương Minh Mính – tùy tùng luôn đi theo phía sau Giang Tắc Linh.

Giang Tắc Khâm nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu vang đỏ trong tay, trong mắt ánh lên ý cười đầy nguy hiểm.

Nói đến vị này, chính là mối hận đã kết sâu từ lâu. Những năm gần đây, từ khi hắn bắt đầu vươn lên quyền thế, chỉ vì muốn lấy lòng Giang Tắc Linh – chủ nhân của cô ta lúc ấy – con chó tên Phương Minh Mính này không ít lần quay sang cắn hắn.

Cô ta từng đem thân phận con riêng của hắn ra làm mọi người cười nhạo hắn, thuê người chặn hắn ở đầu ngõ đánh đập, giữa mùa đông còn trốn trên lầu cao dội thẳng bát nước đá lên người hắn.

Hít thuốc phiện xong còn sai người hắn trói lại, ném lên giường cô ta.

Một con chó độc như thế? Chẳng lẽ lại dễ dàng để nó sống sót sau khi chủ nhân của nó đã bị hắn thu dọn sạch sẽ? Gi/ết cô ta sao?

“Cốc, cốc, cốc”—tiếng gõ cửa vang lên, đúng ba nhịp, tiết tấu trật tự, thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối.

Sau ba tiếng gõ, mấy gã vệ sĩ cao lớn áp giải một người vào, không chút thương tình ném thẳng xuống đất, cung kính báo:

“Giang tổng, người đã bắt được rồi.”

Nghe vậy, Giang Tắc Khâm bật cười thành tiếng.

Hắn ngửa cổ uống cạn ly rượu vang đỏ, chậm rãi bước tới, duỗi tay mở một cánh cửa sổ, đem ly rượu giơ ra giữa không trung, nhẹ nhàng buông lỏng tay.

Ly rượu từ tầng mấy chục tầng lầu rơi xuống, rơi trúng ai, gây ra tổn thương gì, thì liên quan gì đến hắn?

Hắn đóng cửa sổ lại, từng bước đi đến, ngồi xổm xuống trước mặt người kia:

“Tôi còn tưởng cô có thể trốn thêm vài ngày nữa chứ.”

Phương Minh Mính bị ném mạnh xuống đất.

Cô hoảng sợ co rúm người lại, cuộn tròn thành một khối, nhìn Giang Tắc Khâm, trên mặt là sự hoảng loạn tột cùng, trong ánh mắt chỉ có một ý nghĩ — muốn chạy trốn.

Cô nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra ở Giang trạch mấy ngày trước, nhớ lại những gì Giang Tắc Khâm đã làm với từng người trong Giang gia, nhớ đến cha mẹ mình bị đánh đập đến mức hấp hối.

Cả người cô đều nhịn không được run lên.

Rõ ràng hôm đó thừa lúc hỗn loạn cô đã trốn đi rồi, vì sao vẫn bị Giang Tắc Khâm phát hiện?

Những việc mình đã làm với hắn trước đây, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình.

Kết cục thê thảm ra sao, cô thậm chí không dám tưởng tượng! Cô chỉ hận không thể chết ngay tại chỗ!

Giang Tắc Khâm nâng cằm cô lên, cười nhạt:

“Sao sắc mặt lại trắng bệch như thế? Không phải là lại lên cơn nghiện đấy chứ?”

Thật ra, Phương Minh Mính đã nghiện ma túy từ lâu.

Trước kia mỗi lần phát cơn, cô đều cảm thấy đó là nỗi thống khổ nhất trên đời. Nhưng bây giờ, đối mặt với Giang Tắc Khâm, cô cảm thấy hắn còn đáng sợ hơn cả lên cơn nghiện!

Hắn nhàn nhạt nói: “Yên tâm, tôi sẽ cung cấp đủ thuốc cho cô. Chỉ cần cô muốn, cái gì cần có đều có.”

Phương Minh Mính siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào da thịt đến bật máu. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, cô bật khóc.

Vì lên cơn nghiện mà không được chích, thân thể cô gân xanh nổi lên từng đường.

Cô cố nuốt nước miếng, từ từ chuyển từ tư thế ngồi sang quỳ, không chút do dự mà dập đầu với Giang Tắc Khâm:

“Rất… xin lỗi, tôi biết sai rồi, xin anh tha cho tôi… Xin anh tha cho tôi đi mà… Tôi sai rồi, sau này không dám nữa… Ngài là người rộng lượng, làm ơn buông tha cho tôi đi…”

Giang Tắc Khâm cười, nắm lấy cô kéo lại gần, cúi người ghé vào tai cô thì thầm:

“À… đừng xin lỗi. Xin lỗi thì không vui nữa. Cô nên biết, những thứ thú vị còn ở phía sau. Tôi nhớ cô hình như rất thích chơi đủ kiểu với mấy tên tiểu bạch kiểm đúng không?

Gần đây mọi chuyện trên đầu tôi đã giải quyết xong rồi, chỉ còn lại cô thôi. Vừa hay có thể thong thả mà ‘chơi đùa’ với cô một chút.”

Hắn nhấn mạnh từng chữ:

“Cô thích chơi cái gì nào? Tôi đã chuẩn bị một căn phòng đạo cụ ở sát vách rồi, các loại công cụ đều đầy đủ. Cô thích cái nào? Hay là… muốn chơi thử tất cả?”

Phương Minh Mính mặt xám như tro tàn, tứ chi cứng đờ, tròng mắt trừng lớn như mắt cá chết.

Nhìn thấy bộ dạng này của cô, hắn cảm thấy mỹ mãn khiêng cô lên rồi tới phòng bên cạnh.

Kia thật là địa ngục trần gian.

Giang Tắc Khâm cùng Phương Minh Mính cùng nhau ở trong một ngày một đêm.

Tới thời điểm Phương Minh Mính bị nâng ra, cả người đều là máu, đã nhìn không ra hình người, không còn hơi thở.

Giang Tắc Khâm nhìn Phương Minh Mính bị nâng đi, vui vẻ bật cười.

Thật tốt, thế giới này, rốt cuộc hoàn toàn sạch sẽ.

Hắn cảm thấy tương lai của chính mình một mảng quang minh, những thứ đen tối trước kia trải qua không còn tồn tại nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc