Giang Tắc Khâm vẫn luôn rất rõ ràng mục đích của chính mình.
Trong khoảng thời gian này bên cạnh cậu xuất hiện không rất nhiều người, châm chọc mỉa mai cậu, còn có kẻ ngấm ngầm giở trò sau lưng.
Nhưng cậu chưa bao giờ để tâm, bởi vì trong mắt cậu những người đó chẳng qua chỉ là lũ chó được Giang gia nuôi mà thôi.
Đối với chó, Giang Tắc Khâm cảm thấy mở miệng nói một chữ cũng lãng phí. Bởi vậy cậu cũng lười đáp lại, thậm chí không thèm bố thí một dấu chấm câu.
Muốn đối phó với loại người này? Chỉ cần giẫm lên đầu chủ nhân của bọn họ, bọn họ tất sẽ cụp tai phe phẩy đuôi, tự động quỳ gối trước mặt.
Đối với Giang Tắc Khâm mà nói, đó chỉ là chuyện sớm muộn, không có gì bất ngờ. Chẳng qua là chờ đúng thời điểm.
Nhưng
Phương Minh Mính, thật sự là dám chọc vào cậu.
Đã là con chó trung thành bên cạnh Giang Tắc Linh, cô ta lại còn bám riết không tha.
Bám đến mức té cũng phải lăn tới trước mặt cậu cho bằng được?
Quả thật rất tận tụy.
Cậu khẽ nhếch miệng, cúi người xuống, tiến lại gần Phương Minh Mính.
Từ lúc nhìn thấy khuôn mặt cậu, toàn thân Phương Minh Mính cứng đờ vì quá mức khiếp sợ.
Cô thật sự không thể hiểu nổi. Tại sao mình chỉ tùy tiện ra ngoài đi dạo một chút lại đụng trúng cậu ta?
Hơn nữa, hình như khi nãy mình còn nói móc cậu nghe không hiểu tiếng người? Đây là ông trời cố tình muốn trả thù cô sao?
Nhìn Giang Tắc Khâm càng lúc càng gần, cùng với nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi, trái tim Phương Minh Mính sợ đến như thắt lại, cả người khẽ run.
Trên mặt cậu lúc này vẫn còn vết thương bị đánh hôm đó, tuy đã bớt sưng, nhưng vẫn che gần kín cả khuôn mặt, khiến vẻ ngoài vốn có phần tà mị mê người của cậu nay lại toát ra một cảm giác không rét mà run.
Quan trọng nhất là khóe miệng cậu còn đang nụ cười!
Trong tiểu thuyết từng viết, mỗi lần Giang Tắc Khâm trong lòng bực bội muốn trừng trị ai đó, khóe miệng hắn đều sẽ mang một nụ cười như thế này!
Trước kia, cô thường xuyên kiếm chuyện với cậu. Nhưng cậu trước nay luôn giữ gương mặt lạnh, thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn cô, coi cô như người vô hình.
Còn hiện tại cậu không những không lạnh mặt, mà còn mang theo nụ cười đáng sợ giống hệt trong tiểu thuyết kia.
Kết cục bi thảm của tất cả mọi người trong tiểu thuyết vẫn còn rõ mồn một trước mắt, khiến chuông báo động trong lòng Phương Minh Mính vang lên.
Cô hoảng loạn nghiêng người về phía sau, muốn né tránh cậu.
Giang Tắc Khâm vươn tay một cái đã tóm lấy cổ áo cô, ra tay không chút lưu tình.
Cổ áo bị kéo mạnh khiến cô cảm thấy khó chịu, không nhịn được ho khan.
Giang Tắc Khâm lạnh lùng nhìn chằm chằm khuôn mặt sợ hãi của cô, đầu hơi nghiêng, môi ghé sát vào tai cô:
“Âm hồn không tan, sao cô không ngã chết đi?”
Giọng nói khẽ khàng chỉ hai người nghe thấy, nhẹ tựa như lông vũ lướt qua, nhưng lại lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Phương Minh Mính nghe xong, da đầu tê dại, vành tai đông cứng, hoàn toàn mất cảm giác.
Hốc mắt Phương Minh Mính rưng rưng nước, bàn tay đang siết chặt cổ áo cô vẫn hoàn toàn không nới lỏng.
Cô vô cùng khó chịu, thậm chí không thể thốt nên lời, cảm giác như sắp không thở nổi. Cô không nhịn được mà đưa tay gỡ bàn tay đang giữ cổ mình.
Cô thật sự rất sợ cái người điên cuồng không có giới hạn này bởi vì một phút bốc đồng liền giết chết cô ngay tại đây thì sao?
Mà những chuyện kiểu như vậy trong tiểu thuyết, Giang Tắc Khâm đã từng làm không ít!
Cảnh tượng này khiến những người đang chờ khám ở khu chờ bắt đầu xôn xao.
Phương Minh Mính giữ lấy cổ áo mình, ngồi bệt trên mặt đất, thở hổn hển.
Cô nhìn bóng lưng cậu rời đi, trong lòng căm phẫn đến mức không nói nên lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















