Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từng Bước Sa Ngã Chương 5: Anh Quản Được Sao

Cài Đặt

Chương 5: Anh Quản Được Sao

Đáy mắt người đàn ông lạnh lẽo buốt giá, ẩn chứa đầy ý châm biếm.

Đã không phải người cùng một thế giới, có nói thêm cũng chỉ là đàn gảy tai trâu mà thôi. Châu Hoài Tự cao ngạo như vậy, cô không thể nào chọc vào, dứt khoát buông xuôi: “Tổng giám đốc Châu, rốt cuộc anh có xóa ảnh không?”

Châu Hoài Tự không đáp mà hỏi ngược lại: “Cô nghĩ xem, tại sao tôi phải giữ ảnh của cô?”

Cô hơi sững lại.

Đến lúc này, cô mới vỡ lẽ.

Hóa ra vị đại gia này cũng đang trêu đùa cô, còn hùng hổ nói cô lừa gạt anh ta, vậy chẳng phải anh ta cũng đang dùng cô làm trò tiêu khiển sao?

Cô hít sâu một hơi, xoay người, mở cửa rồi rời đi.

Cô đơn độc bước đi trong làn gió lạnh, rời khỏi Vân Phủ.

Vừa ra đến vệ đường, cô liền thoáng thấy một chiếc Cayenne đỗ cách đó không xa. Nhìn kỹ lại biển số, đó chẳng phải là xe của Châu Lẫm sao.

Phản ứng đầu tiên của cô là co chân muốn chạy.

Chân cô vừa bước được nửa bước, bỗng cô nhận ra chiếc Cayenne đang rung lắc với tần số quá cao, trông như thể... đang "rung xe".

Tim cô chợt lạnh đi, nhớ lại bao cao su mình từng phát hiện trên xe của Châu Lẫm.

Ba năm hẹn hò với Châu Lẫm, anh ta có không ít đối tượng mập mờ.

Cô không quản được, nhưng vẫn biết rõ Châu Lẫm chưa từng có quan hệ thân mật về thể xác với những người phụ nữ đó.

Còn người phụ nữ trong xe này, là trường hợp duy nhất Châu Lẫm phá lệ.

Cô như bị ma xui quỷ khiến, bất giác tiến lại gần chiếc Cayenne, định đi vòng ra phía trước để cố gắng nhìn rõ mặt người phụ nữ kia.

Cửa xe phía sau chợt mở ra đúng lúc cô vừa đến gần.

Châu Lẫm bước xuống xe, nhanh chóng đóng sầm cửa lại. Cô chưa kịp nhìn rõ bên trong thì đã đối diện với đôi mắt đen láy của Châu Lẫm. Ánh mắt Châu Lẫm sắc bén như đuốc: “Chiêu Chiêu, sao em lại ở đây?”

Cô mím môi.

Đương nhiên, cô không thể nói ra sự thật rằng mình đi cùng Châu Hoài Tự đến đây.

Cô nhìn chiếc Cayenne, chất vấn: “Trong xe anh có phải còn có người khác không?”

Đôi mắt đào hoa của Châu Lẫm hơi trầm xuống, ánh nhìn thoáng dao động.

Cô thừa cơ định kéo cửa xe ra.

Tay cô vừa đưa ra thì bị Châu Lẫm giữ chặt.

Anh ta liếc cô một cái với vẻ mặt lạnh nhạt, và trong khoảnh khắc đó, khuôn mặt anh ta như chồng lên khuôn mặt của Châu Hoài Tự.

Cô sững người.

Châu Lẫm nói: “Em chẳng phải đã chia tay với anh rồi sao? Giờ anh đang độc thân, tìm phụ nữ, em không có quyền hỏi tới.”

Cô khẽ khựng lại, rồi cong môi bình tĩnh đáp: “Ừ, tôi sẽ không hỏi.”

Cô vốn dĩ cũng chẳng mấy quan tâm. Nếu không phải hôm nay vô tình gặp phải, cô cũng không muốn tự mình làm mình thêm ghê tởm một lần nữa.

Cô hỏi: “Mấy hôm trước anh để bao cao su trong xe, cũng là với cô ta sao?”

Châu Lẫm nhíu mày, liếc nhanh vào trong xe một cái.

Anh ta không hề phủ nhận.

Cô cười khẩy: “Châu Lẫm, tôi thật sự phải cảm ơn anh đã chê tôi bẩn mà không chạm vào tôi! Chính anh mới là cái thùng rác!”

Bấy nhiêu năm nay, cô chưa từng nặng lời với Châu Lẫm dù chỉ một lần.

Đây là lần đầu tiên.

Thậm chí, giọng cô còn đang run lên bần bật.

Châu Lẫm nhìn đôi mắt cô đỏ hoe, lòng chợt nhói đau.

Anh ta không thể chịu đựng nổi khi cô dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với mình.

“Cô thì sạch sẽ được đến đâu chứ? Nếu cô thật sự trong sạch, thì sẽ chia tay tôi một cái là ngủ với thằng đàn ông khác ngay trong ngày hôm đó sao?”

Bàn tay to lớn của Châu Lẫm vẫn còn siết chặt cổ tay cô. Lúc nói, anh ta càng siết mạnh hơn khiến cô khẽ nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. Châu Lẫm buông cô ra, hít một hơi thật sâu.

Khi nhìn quanh, anh ta bỗng nhận ra điều gì đó, giọng nói lập tức trở nên lạnh lùng, chất vấn:

“Em vẫn chưa trả lời anh, tại sao em lại xuất hiện ở đây? Có phải thằng đàn ông kia sống ở đây không?”

Cô đáp: “Anh vừa nói rồi đấy, chúng ta đã chia tay, tôi độc thân, tôi tìm ai anh cũng không có quyền hỏi tới.”

Nói xong, cô hất tay rời đi.

Châu Lẫm dừng chân tại chỗ, tựa vào thân xe, lấy thuốc ra châm một điếu. Vẻ mặt anh ta thâm trầm như đang suy tư điều gì.

Năm phút sau, Châu Lẫm quay lại xe.

Anh ta nhàn nhạt nói với người phụ nữ đã mặc quần áo chỉnh tề ở ghế sau: “Cô cứ rời đi muộn một chút, đừng để chạm mặt Thẩm Chiêu.”

“Ừm.”

Giọng người phụ nữ thanh lãnh lại rất ngoan ngoãn.

Châu Lẫm ngước mắt, trong gương chiếu hậu trên xe phản chiếu đôi mắt trong trẻo, tròn xoe của người phụ nữ rất giống Thẩm Chiêu.

Sáng sớm.

Hoa Trạch.

Thẩm Chiêu bước vào phòng Tài chính, chỉ thấy Kỷ Triều ở đó một mình. Thẩm Chiêu: “Dòng tiền và chi tiết kiểm toán của mấy doanh nghiệp nằm trong kế hoạch đầu tư của công ty, làm ơn gửi cho tôi một bản.”

Kỷ Triều thậm chí còn không thèm nhấc mí mắt, nói: “Tuần trước chẳng phải đã gửi cho phòng các chị rồi sao.”

Thẩm Chiêu nhíu mày, kiên quyết nói: “Chưa hề gửi.”

Kỷ Triều: “Gửi cho Tiểu Lệ của phòng các chị rồi.”

Thẩm Chiêu nhìn cô ta thật sâu một lượt, ánh mắt lướt qua chiếc túi trên bàn.

Đó là mẫu mới của một thương hiệu xa xỉ, có giá trị lên đến sáu chữ số.

Kỷ Triều đột nhiên đứng dậy, làm rơi tài liệu trên bàn xuống đất.

Cô ta cúi người nhặt lên. Áo của Kỷ Triều khá ngắn, để lộ một đoạn eo thon.

Trên đó có những vết cấu véo khiến người ta phải giật mình.

Dấu vết rất rõ, hẳn là được để lại từ tối hôm trước.

Khi Kỷ Triều đứng thẳng dậy, ánh mắt cô ta chạm phải cái nhìn chăm chú của Thẩm Chiêu.

“Còn chuyện gì nữa không?” Cô ta thanh lãnh nói.

Thẩm Chiêu xoay người rời khỏi phòng Tài chính, quay về phòng Đầu tư.

Chị Trương quản lý phòng hỏi: “Chiêu Chiêu, dữ liệu bên Tài chính đã gửi đến chưa?”

Thẩm Chiêu: “Kế toán Kỷ nói là đã gửi cho Tiểu Lệ rồi ạ.”

Tiểu Lệ đang nuốt lấy nuốt để bữa sáng, nghe vậy thì mất hết cả hứng, bực bội nói: “Những cái thứ vớ vẩn cô ta gửi, tôi đã mất hai ngày để sắp xếp, cuối cùng phát hiện chuỗi logic dữ liệu đều có vấn đề! Tôi mới báo lại với chị Trương quản lý đó chứ!”

Sắc mặt chị Trương quản lý cũng có phần trùng xuống. Nhưng chị ấy không nói thêm gì, chỉ dặn Thẩm Chiêu in tài liệu cần dùng cho cuộc họp lát nữa.

Tuy nhiên Thẩm Chiêu không ngờ, cuộc họp hôm nay Châu Hoài Tự lại đích thân tham dự.

Châu Hoài Tự nhậm chức từ một tháng trước.

Anh ngồi ở đó, thật sự muốn không chú ý cũng khó.

Các đồng nghiệp nam nữ tham gia cuộc họp đều không kìm được mà nhìn về phía Châu Hoài Tự. Ngược lại, Thẩm Chiêu không hề liếc ngang, chuyên tâm nhìn vào tài liệu báo cáo.

Chủ đề cuộc họp là định hướng đầu tư của Hoa Trạch trong năm năm tới.

Phòng Thị trường muốn đầu tư ngắn hạn, với ưu điểm thu hồi vốn nhanh, dòng tiền linh hoạt và lợi nhuận đòn bẩy cao.

Còn phòng Đầu tư của Thẩm Chiêu thì lại chủ trương đầu tư giá trị dài hạn. Phần nội dung này do Thẩm Chiêu trình bày.

Khi báo cáo kết thúc, Châu Hoài Tự khẽ liếc nhìn về phía cô, đôi mắt đen láy sâu thẳm, không thể đoán được cảm xúc hay suy nghĩ của anh.

Thẩm Chiêu vội vàng cúi thấp đầu.

Trước đây, những lần cô tiếp xúc với Châu Hoài Tự đều diễn ra ngoài công ty, không hề liên quan đến công việc, hơn nữa toàn là những chuyện riêng tư giữa nam và nữ.

Cô sợ thì có sợ thật, nhưng áp lực tâm lý không đến mức quá lớn.

Nhưng bây giờ, Châu Hoài Tự lại đường hoàng ngồi ở vị trí ông chủ.

Cảm giác áp bức quá nặng nề.

Lại còn nắm giữ sinh tử trong công việc của cô.

Thẩm Chiêu không dám thở mạnh.

Lúc này, phòng Tài chính cũng vừa bắt đầu trình bày báo cáo.

Ý chính của họ nhất quán với phòng Thị trường, cho rằng dòng tiền của công ty đang eo hẹp nên không phù hợp cho việc đầu tư dài hạn.

Thẩm Chiêu vô thức lén nhìn về phía Châu Hoài Tự.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc