Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từng Bước Sa Ngã Chương 20: Em Vui Thế Cơ À?

Cài Đặt

Chương 20: Em Vui Thế Cơ À?

“Chiêu Chiêu đến rồi.”

Châu Lẫm mỉm cười với cô.

Ngón tay Thẩm Chiêu lạnh toát, cô bước tới gượng cười với bà: “Bà ngoại.”

Bà cụ nắm tay cô, hiền từ và hòa nhã nói: “Chiêu Chiêu yêu đương khi nào mà không nói với bà ngoại thế? Châu Lẫm là một đứa trẻ tốt, Chiêu Chiêu, hai đứa phải ở bên nhau thật tốt nhé.”

Thẩm Chiêu nheo mắt, nghiêng đầu nhìn Châu Lẫm.

Thẩm Chiêu: “Châu Lẫm, anh ra ngoài trước đi.”

Châu Lẫm đứng dậy, đôi mắt hoa đào mang ý cười lướt qua cô: “Anh đợi em bên ngoài.”

Thẩm Chiêu siết chặt tay.

Đợi Châu Lẫm rời khỏi phòng bệnh, cô kéo tay bà ngoại, nhẹ giọng nói: “Bà ngoại, Châu Lẫm trước đây đúng là bạn trai cháu, nhưng cháu đã chia tay với anh ấy rồi.”

“Ừm, bà ngoại nhìn ra mà.”

Thẩm Chiêu ngẩn người: “Vậy tại sao…”

Bà ngoại: “Trước đây cháu đến thăm bà, tuy một mình nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Bà là người từng trải, sao lại không hiểu tâm tư con gái chứ. Nhưng hôm nay, mắt Chiêu Chiêu nhà bà cứ nặng trĩu tâm sự.”

Ngực Thẩm Chiêu nhói lên: “Bà ngoại…”

Bà cụ hiền từ xoa đầu cô: “Chiêu Chiêu, cháu nói thật cho bà ngoại biết, chi phí chữa bệnh cho bà ngoại cao như vậy, có phải cũng là Tiểu Châu giúp đỡ không?”

Thẩm Chiêu không phủ nhận.

Bà ngoại thở dài: “Là bà đã làm liên lụy đến cháu.”

“Không hề ạ.”

Thẩm Chiêu xích lại gần, ôm chặt bà ngoại.

“Có bà ngoại ở đây, cháu mới có thể nỗ lực được đến ngày hôm nay.”

Sau khi bố phá sản, dù Thẩm Chiêu được Thẩm Văn Bội nhận nuôi, nhưng những tháng ngày sống nhờ vả người khác khó khăn hơn cô tưởng.

Những người từng tươi cười niềm nở đều nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt, chỉ có bà ngoại là thật lòng thương yêu cô, sẽ lén lút đưa tiền sinh hoạt phí cho cô, sẽ nắm tay cô, từng chữ từng chữ nói rằng: Chiêu Chiêu nhà chúng ta nhất định sẽ được hạnh phúc.

Năm thi đỗ đại học, Thẩm Chiêu không có tiền đóng học phí, cũng chính bà ngoại đã lấy hết tiền tiết kiệm ra cho cô học đại học.

Nhưng lại bị Lâm Phong Kỳ - cậu của cô phát hiện ra.

Lâm Phong Kỳ xem cô như cục nợ, mắng mỏ bà ngoại một trận.

Bà cụ chịu không nổi nên mới lên cơn đau tim.

Thẩm Chiêu cùng đường, đành đồng ý điều kiện mà Thẩm Văn Bội đưa ra: đến KTV do bà ta mở để tiếp rượu kiếm tiền.

Cũng chính vào ngày hôm đó, cô đã gặp lại Châu Lẫm.

“Thằng bé Tiểu Châu đó, vừa nhìn đã biết xuất thân quyền quý. Chiêu Chiêu à, đã chia tay rồi thì nên chia tay trong êm đẹp, phần ân tình này chúng ta cũng phải từ từ trả lại. Bệnh của bà ngoại thà không chữa nữa, cháu cũng đừng làm khổ bản thân.”

Bà cụ dù sao cũng đã trải qua nhiều chuyện, trong lòng thừa biết dính líu đến công tử nhà giàu không phải là chuyện tốt lành gì.

Đầu mũi Thẩm Chiêu đã đỏ ửng: “Bà ngoại yên tâm, cháu bây giờ rất tốt, bệnh của bà nhất định cũng sẽ khỏi thôi ạ.”

Thẩm Chiêu ở trong phòng bệnh cho đến khi bà cụ nghỉ ngơi mới rời đi.

Châu Lẫm ngồi trên ghế đẩu bên ngoài phòng bệnh, đôi chân dài vắt chéo.

Ánh mắt anh ta liếc thấy cô đi ra, liền đứng dậy bước tới gần.

Thẩm Chiêu lạnh lùng nhìn anh ta: “Châu Lẫm, anh dám động đến bà ngoại của tôi, tôi sẽ liều mạng với anh.”

Châu Lẫm cười: “Chiêu Chiêu, bà ngoại là người duy nhất trên đời này thật lòng yêu thương em, sao anh lại nỡ làm tổn thương bà, khiến em đau lòng chứ?”

Sắc mặt Thẩm Chiêu tái mét.

Cô biết Châu Lẫm đang uy hiếp mình. Anh ta nói: "Em quay về bên anh, bà ngoại không những sẽ bình an vô sự mà còn được điều trị tốt hơn, những khoản nợ bên ngoài của em, anh cũng sẽ giúp em trả hết. Em còn điều gì không muốn nữa à?"

"Nếu anh thật sự muốn giúp tôi, tại sao lại phải đợi đến bây giờ?"

Thẩm Chiêu gắt gao nhìn Châu Lẫm, cố gắng tìm ra manh mối từ vẻ mặt trêu đùa của anh ta.

"Châu Lẫm, từ năm mười tám tuổi đến giờ, bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, anh luôn chẳng mảy may quan tâm đến cuộc sống của tôi, vậy mà giờ chia tay rồi lại nói muốn thay tôi giải quyết mọi khó khăn, rốt cuộc anh đang âm mưu gì vậy?"

Nụ cười của Châu Lẫm nhạt dần.

"Em chỉ là không tin anh thật lòng muốn em quay về."

Thẩm Chiêu: "Ngay từ khoảnh khắc anh ngoại tình thì đã nên biết, tôi sẽ không quay đầu lại."

Châu Lẫm trầm mặc rất lâu.

Một lúc sau, đôi mắt đào hoa khẽ ngước lên nhìn cô.

"Rốt cuộc là vì tôi ngoại tình, hay là em thật sự thích người đàn ông đã lên giường với mình, Thẩm Chiêu, trong lòng em tự rõ hơn ai hết."

Thẩm Chiêu mím chặt môi.

Cô không muốn lãng phí thời gian, cũng chẳng cần thiết phải phân bua rõ ràng với Châu Lẫm về chuyện này.

Đã chia tay rồi, còn nói nhiều thế để làm gì?

Chỉ là, cô càng im lặng, trong mắt Châu Lẫm lại càng đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận.

Vẻ hung tợn bỗng dâng lên trên mặt Châu Lẫm, anh ta cười khẩy: "Nếu sớm biết ngủ với em một đêm là có thể khiến em không rời đi được, tôi thật sự nên làm chuyện đó với em từ ngày xưa mới phải. Dù sao thì, em vốn dĩ cũng chỉ là một cô gái tiếp rượu thôi mà, đúng không?"

Thẩm Chiêu nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Cô mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm anh ta: "Anh nhất định phải khiến tất cả những hồi ức của tôi và anh đều trở nên nhơ nhuốc như vậy sao?"

Nụ cười trong mắt Châu Lẫm cứng đờ, mi mắt anh ta khẽ rũ xuống, phủ một tầng bóng tối.

Thẩm Chiêu cụp mắt, nhìn chằm chằm sàn nhà: "Bà ngoại vừa rồi gọi anh là Tiểu Châu. Tôi còn nhớ, lần đầu tiên gặp anh lúc nhỏ, anh cũng nói với tôi rằng, anh tên là Tiểu Châu."

Châu Lẫm khẽ giật mình, vẻ mặt anh ta càng thêm phức tạp.

Thẩm Chiêu ngước mắt lên, cô nghiêm túc và bình tĩnh nhìn anh ta, từng chữ từng câu nói: "Châu Lẫm, hôm nay anh nói ra những lời này, chính là tự tay hủy diệt quá khứ của tôi và anh. Anh hãy nhớ, tình cảm tôi dành cho anh, cũng chính là do anh tự tay bóp chết. Chẳng liên quan gì đến bất kỳ ai khác."

Dứt lời, Thẩm Chiêu quay người, không hề ngoảnh đầu lại mà bước về phía thang máy.

Cô bị những lời của Châu Lẫm chọc tức không nhỏ, bước đi vội vã nên không chú ý đường.

Khi đi qua một góc rẽ, cô vô tình va phải người đi đến từ phía bên kia.

Cô lùi lại hai bước, vội vàng nói: "Xin lỗi."

Chỉ là, giây tiếp theo, Thẩm Chiêu liền nhận ra hơi thở quen thuộc của đối phương, cô chợt ngẩn người, ngẩng đầu lên, bốn mắt đối diện với Châu Hoài Tự đang đeo khẩu trang.

Thẩm Chiêu trấn tĩnh lại: "Tổng giám đốc Châu."

Ánh mắt Châu Hoài Tự lướt nhẹ qua cô, liếc nhìn về phía xa một thoáng, khi thấy bóng dáng Châu Lẫm đang đi ngược lại, anh mới đưa mắt về phía Thẩm Chiêu.

Anh thậm chí không gật đầu chào hỏi lấy một tiếng, mà cất bước đi thẳng.

Thẩm Chiêu ngơ ngác, rõ ràng cảm thấy vị tổng tài này đang có khí áp rất thấp.

Thẩm Chiêu không nghĩ nhiều, bước vào thang máy.

Khi ra đến tầng một, cô mới nhận ra Châu Hoài Tự cũng ở trong đó.

Thấy anh bước chân về phía nhà thuốc, Thẩm Chiêu sững sờ một giây, không kìm được mà hỏi thêm một câu: "Tổng giám đốc Châu, anh bị bệnh à?"

Bước chân Châu Hoài Tự khựng lại, anh rũ mắt nhìn cô, giọng nói lạnh lùng hơi khàn: "Nghe giọng điệu của cô, tôi bị bệnh cô có vẻ còn khá vui mừng nhỉ."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc