Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từng Bước Sa Ngã Chương 18: Thích Ngắm?

Cài Đặt

Chương 18: Thích Ngắm?

Anh cao ráo chân dài, đứng trong căn phòng chưa đầy ba mươi mét vuông của Thẩm Chiêu, không chỉ khiến cả không gian thêm chật chội, mà khí chất cao quý của anh còn làm căn nhà lụp xụp của cô càng thêm tồi tàn, đổ nát.

“Châu Lẫm chẳng phải biết cô ở đây sao, sao không đổi cho cô căn khác? Trước đây cô chưa từng nghĩ đến việc nhờ cậu ta giúp đỡ sao?”

Châu Hoài Tự lạnh nhạt nói.

Sắc mặt Thẩm Chiêu thay đổi, nhưng cô vẫn nói: “Anh ta không có nghĩa vụ gánh vác những khó khăn trong cuộc sống của riêng tôi.”

Nếu Châu Lẫm giúp cô, đó là do anh ta có trách nhiệm, nhưng cô chỉ là bạn gái anh ta, không có tư cách yêu cầu anh ta làm như vậy.

Chỉ là, việc Châu Lẫm có thể giữ thái độ lạnh nhạt bàng quan, suốt ba năm qua không hề hỏi han gì đến tình hình cuộc sống của cô, luôn khiến Thẩm Chiêu cảm thấy kỳ lạ.

Châu Lẫm trăng hoa tùy tiện trong chuyện nam nữ, nhưng bản thân anh ta không phải người vô tâm, đại khái. Thẩm Chiêu vô thức nhìn Châu Hoài Tự. Đôi mắt Châu Hoài Tự rất tinh tường, chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu tâm tư Thẩm Chiêu, anh bình thản nói: “Muốn lợi dụng tôi để trả thù Châu Lẫm à?”

“……”

Đây đã bị anh nhìn thấu rồi, cô đâu còn dám nữa.

Thẩm Chiêu liền vội vàng lắc đầu.

Châu Hoài Tự nhếch môi, cười như không cười: “Người ngay trước mặt cô đây, cô cũng không có bản lĩnh đó.”

Thẩm Chiêu: “Anh nói gì cũng đúng.”

Tối qua Châu Hoài Tự và Thẩm Chiêu ngủ không cởi quần áo, Thẩm Chiêu ở nhà mình nên có đồ để thay. Còn Châu Hoài Tự bị mùi rượu còn vương trên người và chiếc áo sơ mi nhăn nhúm làm phiền, sắc mặt hiếm thấy khó coi hơn nhiều.

Thẩm Chiêu nhận thấy, nhỏ giọng cẩn thận nói: “Nhà tôi có quần áo của Châu Lẫm, đã giặt sạch rồi. Nếu anh không ngại, tôi tìm cho anh nhé.”

Châu Hoài Tự nheo mắt: “Cô bảo tôi mặc quần áo của Châu Lẫm sao?”

Thẩm Chiêu giải thích: “Hai người chẳng phải anh em ruột sao? Lẽ nào hồi nhỏ chưa từng mặc chung quần thủng đít à?”

Châu Hoài Tự liếc nhẹ cô, mặt lạnh tanh.

Thẩm Chiêu sờ mũi, không dám ho he gì nữa.

Vị này đúng là khó chiều thật, lần trước ở nhà anh, anh vứt cho cô quần áo của bạn gái cũ, cô còn chẳng thèm chê bai gì.

Châu Hoài Tự không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên đến gần cô, bàn tay giữ chặt gáy cô, khẽ bóp.

Ánh mắt anh bình tĩnh nhưng Thẩm Chiêu lại thấy lạnh sống lưng một cách khó hiểu.

Châu Hoài Tự: “Cô và Châu Lẫm đã từng làm chuyện đó trên chiếc giường này sao?”

Thẩm Chiêu: “Tôi từ chối trả lời.”

Cô và Châu Hoài Tự cho dù đã từng phát sinh quan hệ thì cũng chỉ là chuyện trên giường thuần túy, xét cho cùng không thể coi là người thân mật.

Thẩm Chiêu thực sự không có ý định chia sẻ những chuyện cũ giữa cô và Châu Lẫm với Châu Hoài Tự.

Lực tay Châu Hoài Tự giữ chặt gáy cô siết chặt lại.

Ánh mắt bình tĩnh vậy mà lại mang theo vài phần hung dữ.

Thẩm Chiêu giật mình, run rẩy lùi lại một bước. Châu Hoài Tự khẽ cười một tiếng, buông cô ra, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, chuyển cho cô một khoản tiền.

“Đi mua một bộ quần áo sạch về đây.”

Đây đúng là coi cô như người hầu mà sai bảo.

Thẩm Chiêu liếc nhìn số tiền chuyển khoản, sáu chữ số.

Trước đây có người nói phụ nữ như quần áo, cô sẽ cười khẩy. Ở chỗ Châu Hoài Tự đây, cô ngủ với anh một đêm, vậy mà giá trị tương đương với một bộ quần áo.

Châu Hoài Tự liếc cô: “Còn không đi à?”

Thẩm Chiêu lề mề đến cửa, khựng lại hỏi: “Tổng giám đốc Châu, có cần mua quần lót không ạ?”

Châu Hoài Tự cười như không cười: “Cô nói xem.”

Cô có thể nói gì chứ?

Nói để anh cứ “thả rông”, anh chẳng phải sẽ giết cô sao. Thẩm Chiêu đến khu thời trang nam ở trung tâm thương mại gần đó chọn một bộ quần áo, rồi lại mua quần lót nam.

Đây là lần đầu tiên cô mua thứ này, nên lúc tính tiền, vành tai cô hơi nóng lên.

Cô không khỏi nghĩ đến lần trước Châu Hoài Tự giúp cô mua đồ dùng cá nhân, lại khá quen tay hay việc. Chắc là anh cũng từng làm không ít chuyện tương tự vì Tô Tri Ly.

Thẩm Chiêu vội vã về đến nhà, Châu Hoài Tự đã tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Chiếc khăn tắm này là Thẩm Chiêu mua tạm ở siêu thị dưới lầu trước khi ra ngoài.

Thân hình của Châu Hoài Tự thật sự rất hút mắt, vô cùng đẹp đẽ mãn nhãn. Vai rộng eo thon, cơ bắp săn chắc, đường nét hoàn hảo, lại thêm làn da trắng trẻo. Ánh nắng sau mưa xuyên qua cửa sổ, càng khiến anh toát lên vài phần vẻ thần thánh. Thẩm Chiêu liếc nhìn chỗ không nên nhìn.

Chỉ một giây sau, ánh mắt cô đã bị Châu Hoài Tự bắt gặp.

Anh tiến lại gần cô, hỏi: “Thích nhìn à?”

Thẩm Chiêu thành thật đáp: “Anh thật sự rất đẹp.”

Châu Hoài Tự nhếch khóe môi, ánh mắt vẫn bình tĩnh hỏi: “Thích nhìn tôi, hay là Châu Lẫm?”

Thẩm Chiêu sững người.

Châu Hoài Tự nhìn chằm chằm cô vài giây, dường như cũng nhận ra câu hỏi này thật vô cớ.

Anh và cô chỉ có quan hệ chớp nhoáng, nói chuyện khác thì chẳng còn gì thú vị. Anh cầm lấy quần áo trong tay Thẩm Chiêu rồi bước vào phòng tắm.

Khi ra ngoài lần nữa, anh đã ăn mặc chỉnh tề, tỉ mỉ không một lỗi nhỏ. Châu Hoài Tự đúng là người mẫu tự nhiên, quần áo Thẩm Chiêu tùy tiện chọn cho anh, khoác lên người đều đẹp như siêu mẫu hàng đầu.

Thẩm Chiêu trả lại số tiền còn thừa cho Châu Hoài Tự.

Châu Hoài Tự không nhận, nói: “Tiền phí chạy việc.”

“…”

Thẩm Chiêu: “Sau này phí chạy việc như thế này có thể đến nhiều hơn.”

Dễ hơn nhiều so với việc phục vụ anh ngủ. Mà tiền cũng không ít.

Châu Hoài Tự thờ ơ liếc cô, hỏi: “Muốn kiếm tiền bằng con đường sai trái sao?”

Anh hai! Lên giường với anh mới là sai trái đó chứ!

Thẩm Chiêu ngoan ngoãn vâng lời đáp: “Được làm việc cho Tổng giám đốc Châu là vinh hạnh của tôi.”

Châu Hoài Tự nhếch môi không thèm để ý đến cô, sải bước về phía cửa.

Thẩm Chiêu thấy anh cuối cùng cũng sắp rời đi, trong lòng reo hò cổ vũ, mừng rỡ khôn xiết, ngoài mặt lại cung kính nói: “Tổng giám đốc Châu đi thong thả.”

Cô bước nhanh hơn một bước, mở cửa cho anh.

Thẩm Chiêu cứng đờ người.

Châu Hoài Tự đã đi tới trước cửa, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, ngoài cửa là ai đối với anh cũng chẳng sao cả.

Anh định mở cửa đi ra.

Thẩm Chiêu cản lại, ngẩng đầu khẩn cầu nhìn anh, dùng khẩu hình nói: “Anh tránh đi một lát.”

Châu Hoài Tự nheo mắt.

Bảo anh trốn ư?

Thẩm Chiêu vừa thốt lời đã biết mình đang nói mớ.

Chưa nói đến việc nhà cô chỉ có một căn hộ studio, căn bản không có chỗ nào để trốn. Để đường đường là Tổng giám đốc điều hành Hoa Trạch, Đại thiếu gia nhà họ Châu, lại phải làm chuyện lén lút trốn tránh như vậy, cô thật sự là không muốn sống nữa rồi.

Châu Hoài Tự cụp mắt, thờ ơ nhìn cô, nói: “Tránh ra.”

Thẩm Chiêu nhỏ giọng khẩn cầu: “Tổng giám đốc Châu, xin anh, đừng ra ngoài.”

Châu Hoài Tự không chút động lòng.

Nếu thật sự dùng sức mạnh để cản lại, Thẩm Chiêu tuyệt đối không thể cản được Châu Hoài Tự. Anh ra ngoài và đụng mặt Châu Lẫm, có thể phủi tay bỏ đi, chẳng hề bận tâm, thậm chí còn chẳng thèm giải thích một lời. Nhưng Châu Lẫm tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.

Thẩm Chiêu sốt ruột túm chặt lấy áo Châu Hoài Tự, khẩn cầu kéo nhẹ vài cái. Cô chắn trước mặt Châu Hoài Tự, lưng dựa vào cửa.

Tại hành lang chật hẹp, hơi thở với nhịp điệu khác nhau của hai người hòa quyện vào nhau, tĩnh lặng nhưng xen lẫn hỗn loạn.

Châu Hoài Tự dừng động tác mở cửa, anh điềm nhiên nhìn cô, trong mắt hiện lên vài phần hứng thú.

Thẩm Chiêu bỗng dưng im lặng. Cô quá quen thuộc với ánh mắt đó của anh.

“Chiêu Chiêu, anh biết em đang ở nhà, mở cửa đi.”

Ngoài cửa, Châu Lẫm dường như đặc biệt kiên nhẫn, anh ta tựa người vào cạnh cửa, ngậm điếu thuốc rồi châm lửa. Khói thuốc lảng bảng, gương mặt mị hoặc hiện lên vài phần lạnh lùng.

Bên trong cửa, Thẩm Chiêu nũng nịu ôm lấy vai Châu Hoài Tự, hôn dọc từ yết hầu, cằm anh cho đến môi. Anh nghiêng người áp sát, bàn tay to siết chặt eo cô, ghì cô vào cánh cửa chống trộm lạnh lẽo. Môi anh rất lạnh, nhưng lòng bàn tay lại nóng bỏng.

Bên tai cô, tiếng gọi "Chiêu Chiêu" thỉnh thoảng vẳng đến từ Châu Lẫm cùng với hơi thở nóng bỏng của Châu Hoài Tự, cứ thế giao thoa phập phồng.

Môi anh vừa lướt qua má cô, anh đột nhiên vòng tay ôm ngang eo, đặt cô lên tủ giày. Bàn tay anh dễ dàng đẩy đầu gối cô sang hai bên, rồi luồn vào giữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc