Một nụ hôn kết thúc, Thẩm Chiêu úp mặt vào ngực Châu Hoài Tự, hơi thở gấp gáp.
Châu Hoài Tự bế cô lên bàn ăn đá cẩm thạch, rũ mắt nhìn cô cực kỳ bình tĩnh, "Trước mặt Châu Lẫm thì giả vờ trong trắng, thục nữ, không màng tiền bạc chỉ trọng tình cảm. Còn với tôi thì không cần khách sáo gì sao?"
Thẩm Chiêu suýt chút nữa thốt ra câu "Anh nói vậy chẳng phải là thừa sao".
Cô và Châu Lẫm đã chia tay là thật, nhưng cũng là sự chia ly của một cặp đôi thật lòng yêu nhau.
Châu Lẫm ra sao cô không thể kiểm soát, nhưng cô đã thật lòng. Dù cho tình cảm chân thành không đổi lại được sự thật lòng, cô cũng đành chấp nhận số phận, kịp thời thoát thân để giảm thiểu tổn thất.
Còn về Châu Hoài Tự… nào là đa nhân cách, nào là tên tư bản bóc lột, lại còn luôn sỉ nhục cô, nên cô cũng chẳng có gì phải ngại cả.
Chẳng qua, những lời này tuyệt đối không dám thốt ra khỏi miệng.
Châu Hoài Tự đúng là một kẻ âm u, chỉ nhìn mỗi khuôn mặt anh thì làm sao cũng không thể đoán được cảm xúc.
Thẩm Chiêu luôn cảm thấy anh là kiểu người ngấm ngầm trả thù, biết đâu có ngày tâm trạng không vui, anh sẽ đổ xi măng chôn cô vào tường.
Thẩm Chiêu càng nghĩ càng thấy lạnh cả lòng.
Trong tích tắc, cô lại nảy ra ý định rút lui, đúng là cô không nên theo anh trở về. Châu Hoài Tự một tay siết lấy eo cô, cảm nhận được sự run rẩy của cô, "Run cái gì, sợ à?"
Thẩm Chiêu thành thật gật đầu, "Anh đừng chôn tôi vào tường xi măng nhé, được không."
Châu Hoài Tự nghi hoặc nhíu mày, hai giây sau đột nhiên khẽ bật cười, "Trí tưởng tượng của cô phong phú đấy."
Châu Hoài Tự bình thường ít khi biểu lộ cảm xúc, hiếm hoi lắm mới cười, nhưng lại sở hữu một vẻ đẹp hoàn hảo, đầy uy lực, đẹp trai đến mức lóa mắt người khác.
Thế nhưng, anh lại càng giống như một đóa anh túc, mê hoặc nhưng lại chết người.
Thẩm Chiêu lại càng sợ hãi hơn.
Bởi vậy, Ngũ Liễu tiên sinh không vì năm đấu gạo mà khom lưng là hoàn toàn có đạo lý, "năm đấu gạo" này nào có dễ nuốt trôi đến vậy.
Châu Hoài Tự kéo tay Thẩm Chiêu đặt lên chiếc cà vạt đang nới lỏng của mình. Ngón tay búp măng của Thẩm Chiêu móc lấy nút thắt cà vạt, kéo xuống rồi tháo ra. Chiếc cà vạt rũ xuống cổ tay cô, Châu Hoài Tự dùng ngón tay siết chặt, trói tay cô lại.
Thẩm Chiêu giãy giụa nhưng lại bị anh trói chặt hơn.
"Đừng cử động lung tung."
Giọng Châu Hoài Tự trầm khàn.
Thẩm Chiêu nằm phục trong lòng anh, không còn dám cử động bừa bãi nữa. Ngón tay gân guốc của Châu Hoài Tự đẩy vai cô ra, đột nhiên kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
"Biểu cảm trong ảnh, làm lại lần nữa đi."
Cả khuôn mặt Thẩm Chiêu đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận, "Anh không phải nói là sẽ xóa ảnh đi sao?"
Châu Hoài Tự lạnh nhạt liếc cô một cái, "Cô dựa vào đâu mà nghĩ rằng, tôi sẽ lưu giữ ảnh riêng tư của cô?"
"..." Không hứng thú thì không lưu lại đi, còn bắt tôi làm ngay trước mặt, anh có bệnh không đấy!
Thẩm Chiêu nén giận làm theo.
Châu Hoài Tự: "Biểu cảm không đúng."
Thẩm Chiêu nhíu mày khó hiểu, "?"
Ngón tay gân guốc của Châu Hoài Tự lướt qua má cô, đầu ngón tay lạnh buốt, động tác lại vô cùng dịu dàng.
Tay Thẩm Chiêu bị trói chặt, không cách nào phản kháng. Cho đến một khoảnh khắc nào đó, đôi mắt ướt át của cô lay động, Châu Hoài Tự nhìn sâu vào đáy mắt cô, đột nhiên siết chặt eo thon kéo cô ôm khít vào lòng, không còn một kẽ hở.
Khi Bùi Nhã gọi điện đến, Thẩm Chiêu đang bị Châu Hoài Tự đặt trước gương, điện thoại của anh nằm trên quầy bar bên cạnh, chỉ cần đưa tay là có thể với tới.
Thẩm Chiêu liếc nhìn màn hình, thấy hiện lên hai chữ "Mẹ", ngước mắt nhìn qua gương và bắt gặp ánh mắt đầy hứng thú của Châu Hoài Tự, lòng cô lập tức lạnh đi phân nửa.
"Đừng..."
Châu Hoài Tự trượt màn hình nghe máy, rồi nhấn bật loa ngoài.
Thẩm Chiêu cắn chặt môi mình. "Hoài Tự, con bỏ mặc cô Ngô ở lại nhà hàng một mình là sao thế?! Hôm nay người ta đã phải từ chối mấy buổi tiệc xã giao để đến gặp con, con từ bao giờ lại trở nên không biết phép tắc như vậy?"
Bùi Nhã liên tục chất vấn, giọng điệu đầy tức giận.
Trên mặt Châu Hoài Tự, ngoài đôi mắt hơi ửng đỏ, chẳng thể nhìn ra bất cứ cảm xúc nào.
Thẩm Chiêu lại căng thẳng đến mức không chịu nổi, ngay cả cơ bắp cũng căng cứng.
Đầu dây bên kia đã ngắt điện thoại.
Nửa trái tim vừa nguội lạnh của Thẩm Chiêu giờ đây, xem như phần còn lại cũng đã hoàn toàn đóng băng.
Châu Hoài Tự rộng lòng tháo cà vạt, cởi trói cho cô, rồi bế cô đặt lên ghế sofa.
Thẩm Chiêu rã rời cả người, chỉ muốn nằm sấp nghỉ một lát, nhưng trên người lại thực sự khó chịu. Cô hỏi Châu Hoài Tự: "Tôi có thể mượn phòng tắm nhà anh được không?"
Lần trước ở khách sạn, cô chỉ vừa xông vào một phòng ngủ đã bị anh đuổi ra ngoài. Giờ đây lại đang ở nhà Châu Hoài Tự, Thẩm Chiêu nào dám vượt quá giới hạn nửa bước.
Châu Hoài Tự liếc hờ cô một cái, hỏi: "Cô còn đi được sao?"
Thẩm Chiêu xem đó là dấu hiệu anh đã đồng ý, không lên tiếng, chậm rãi chống người dậy, đứng vững, rồi run rẩy bước về phía phòng tắm.
Chưa đi được hai bước thì eo cô đã bị một bàn tay lớn ôm lấy. Châu Hoài Tự bế ngang cô lên, đi vào phòng tắm rồi nhẹ nhàng đặt cô vào bồn.
Châu Hoài Tự nhấn chai sữa tắm thoa lên người cô, rồi cất tiếng hỏi: "Không biết cầu xin tôi sao?"
Thẩm Chiêu được ngâm nước nóng, cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, cô uể oải đáp: "Tôi đã cầu xin anh cả một đêm rồi, anh cũng đâu có buông tha tôi đâu."
Huống chi lần trước kết thúc, anh còn chẳng thèm chạm vào cô dù chỉ một đầu ngón tay, cô lại hà tất gì phải tự chuốc lấy sự khó chịu.
Châu Hoài Tự nghe vậy thì nhếch mày, động tác giúp cô tắm rửa cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn.
…
Châu Hoài Tự tắm xong cho Thẩm Chiêu, sấy khô tóc cô rồi tìm một chiếc váy ngủ nữ đưa cho cô.
Chiếc váy ngủ còn mới tinh, thậm chí vẫn chưa cắt mác.
Thẩm Chiêu mặc váy xong, cảm thấy Châu Hoài Tự thật sự càng ngày càng biến thái.
Anh lại còn tích trữ váy ở nhà, chẳng lẽ trước đây cũng thường xuyên làm mấy chuyện này sao?
Liên tưởng đến kỹ thuật và mức độ biến thái của anh, Thẩm Chiêu thậm chí còn cảm thấy điều này rất có khả năng. Châu Hoài Tự liếc thấy biểu cảm kỳ lạ trên mặt cô, liền hỏi: "Cô lại đang tự tưởng tượng điều gì vậy?"
Thẩm Chiêu buột miệng thốt ra: "Anh sẽ không có cái sở thích tự mình mặc váy ở nhà đâu chứ?"
Đương nhiên, vừa dứt lời, Thẩm Chiêu đã hận không thể tự khâu miệng mình lại.
Cô chợt nhớ ra Châu Hoài Tự từng có bạn gái cũ, việc trong nhà có sẵn váy để bạn gái mặc thì chẳng phải là chuyện thường tình đó sao?
"Tổng giám đốc Châu, tôi sai rồi."
Thẩm Chiêu linh hoạt tùy cơ ứng biến, trước khi bị Châu Hoài Tự xúc phạm, cô vội vàng giơ cờ trắng đầu hàng.
Châu Hoài Tự tối nay đã "no đủ", cũng chẳng so đo với cô, liền quay người vào phòng tắm.
Lúc đi ra, anh thấy Thẩm Chiêu quấn một chiếc chăn mỏng, bé nhỏ co rúm người trên ghế sofa. Châu Hoài Tự nhấc chân bước tới, cúi mày nhìn xuống cô, hỏi: "Cô cứ định ngủ ở đây sao?"
Thẩm Chiêu vốn dĩ đã sắp ngủ, lại bị anh làm cho giật mình tỉnh giấc, nên giọng điệu không được tốt cho lắm: "Nếu không thì tôi có thể ngủ ở đâu chứ?!"
Lần trước ở khách sạn, chẳng phải chính anh là người đã bảo cô ngủ trên ghế sofa sao?
Châu Hoài Tự: "Lên giường đi."
Thẩm Chiêu không muốn nhúc nhích: "Ở đây khá tốt mà."
Ít nhất thì cũng rộng rãi và mềm mại hơn chiếc ghế sofa ở khách sạn.
Châu Hoài Tự cũng lười khuyên nhủ thêm, anh liếc nhẹ cô một cái rồi quay người đi vào phòng.
Sáng hôm sau, Thẩm Chiêu bị chuông báo thức đánh thức, cô nửa sống nửa chết chống người dậy từ ghế sofa.
Châu Hoài Tự đã ăn mặc chỉnh tề, đang bưng bữa sáng từ trong bếp đi ra. Anh ngước mắt liếc thấy cô đang ngẩn người trên ghế sofa, liền nhẹ giọng nói: "Tỉnh rồi thì ra ăn sáng."
Thẩm Chiêu vội vàng nhảy dựng lên, định tìm quần áo để mặc thì Châu Hoài Tự lại nói: "Quần áo đều đã bẩn hết rồi, cô còn muốn mặc sao?"
"..."
"Làm việc cho anh đúng là hết hơi lại còn mất cả quần áo, thật là lỗ nặng." Thẩm Chiêu thầm nghĩ có nên bắt Châu Hoài Tự đền tiền quần áo cho cô không, thì đúng lúc này chuông cửa vang lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






