Nha Nha tiến lên phía trước, bàn tay nhỏ chỉ vào nửa quả trứng kho kia: “Trưởng thôn gia gia, cái trứng này mặn lắm, ăn vào sẽ có sức, chia cho các gia gia và nãi nãi nữa, còn có Triệu bá bá, bá bá lên núi tìm đồ ăn mệt lắm rồi.”
Đôi mắt của Trưởng thôn đột nhiên trợn tròn, nhìn chằm chằm đống đồ ăn trên bàn nghiền đá, yết hầu liên tục chuyển động, nước miếng trong miệng không ngừng trào ra, hai má cũng động đậy một cách vô thức.
Đã quá lâu rồi chưa được nếm vị mặn, huống chi còn là trứng kho có dầu mỡ, bánh ngọt mềm xốp, còn có cả kẹo đường sáng bóng kia. Hương thơm chui thẳng vào mũi, khiến lục phủ ngũ tạng của ông cũng run lên theo.
Ông run run chống bên cối đá, tay chân tê dại dữ dội, cố gắng gượng một hơi mới chậm rãi đứng thẳng dậy. Ông ghé tới hít mạnh một hơi hương thơm, bàn tay gầy guộc run rẩy một lúc lâu mới cẩn thận cầm lấy nửa quả trứng kho.
Ông không nỡ bóp nát, cuối cùng chỉ đưa ngón tay từng chạm qua trứng kho lên miệng, khẽ liếm một chút.
Mặn, đúng là vị muối thật sự!
Trưởng thôn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Liễu nãi nãi và Nha Nha, trong đôi mắt đục ngầu là vẻ khó hiểu không hề che giấu.
Đất đai quanh đây đã bị đào xới hết lớp này đến lớp khác, đường ra ngoài cũng sớm bị phong kín, người bên ngoài không vào được, làm sao có thể xuất hiện loại đồ ăn mới lạ còn mang theo hơi ấm như thế này?
Suy nghĩ của Liễu nãi nãi, làm sao ông có thể không nhìn ra?
Trong lòng ông sáng như gương, nhưng lại không hỏi gì. Đứa trẻ Nha Nha này hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng, đâu chỉ riêng Liễu nãi nãi muốn bảo vệ cô bé, bọn họ cũng đều như vậy.
Trưởng thôn nhẹ nhàng đặt quả trứng kho trở lại, nhìn chằm chằm mấy phần đồ ăn ít ỏi kia.
Nha Nha thấy ông không cử động một lúc lâu, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: “Trưởng thôn gia gia, mấy thứ này hơi ít một chút. Chờ lần sau Nha Nha đi nhặt nữa, nhất định sẽ nhặt rất nhiều rất nhiều, để các gia gia và nãi nãi, cả Tiểu Đậu Tử nữa đều được ăn no, mọi người đều khỏe mạnh!”
Trưởng thôn giơ tay, lòng bàn tay thô ráp xoa xoa đầu nhỏ của Nha Nha, động tác nhẹ đến không thể nhẹ hơn. Ông vừa định nói thì nghe thấy bụng của Nha Nha kêu “ùng ục” một tiếng rất lớn.
“Á!” Nha Nha xấu hổ đến mức gương mặt đỏ bừng, ôm lấy cái bụng nhỏ.
Tim của Liễu nãi nãi lập tức thắt lại thành một cục, hốc mắt cũng đỏ hoe ngay lập tức.
Đứa trẻ vừa về đã nói mình ăn no rồi, nói những thứ này là đồ còn dư lại. Bà già hồ đồ như bà, nghe cô bé miêu tả được hương vị của từng món ăn thì lại thật sự tin mất!
Ai mà ngờ được tiểu nha đầu này căn bản không nỡ ăn, e là chỉ nếm thử mùi vị một chút rồi mang hết về cho bọn họ.
Đứa trẻ nhỏ như vậy mà còn biết nói dối kiểu này, khiến tim của bà đau nhói từng cơn.
Trưởng thôn cũng nghe thấy, tiếng bụng reo kia giống như cây búa đập mạnh vào tim ông.
Ông nhìn đống đồ ăn trên bàn nghiền đá, lại nhìn Nha Nha mím môi giả vờ không đói. Trong lòng vừa chua xót vừa đau lòng, nặng nề thở dài một hơi.
Ông đưa tay cầm lấy miếng bánh mềm có đính những hạt đường màu sắc, nhét vào tay Nha Nha, giọng nói khàn đặc: “Bé ngoan, cháu ăn cái này đi.”
Nha Nha xua tay muốn trả lại: “Trưởng thôn gia gia, cháu không đói đâu, mọi người ăn đi…”
“Bảo cháu ăn thì cháu cứ ăn!” Trưởng thôn nghiêm mặt, nhưng không hề có chút hung dữ nào, chỉ càng nhét miếng bánh chặt hơn vào tay cô bé, giọng nói nghẹn lại: “Chúng ta đều là người lớn, tay chân đầy đủ cả, làm sao có thể để một đứa trẻ như cháu chịu đói được, vậy mà còn nghĩ tới chuyện nuôi chúng ta? Không có đạo lý như vậy! Cháu là bé ngoan của cả thôn, phải là chúng ta bảo vệ cháu, chưa đến lượt cháu gánh thay chúng ta.”
“Cháu ăn miếng bánh này đi, mấy viên tròn kia cũng giữ lại, còn cái hộp trong suốt đó nữa. Liễu nãi nãi, ngươi cất giúp đứa nhỏ đi, sau này đường thông rồi còn có thể đổi lấy tiền, là vật hiếm đó. Chỗ còn lại ta mang đi chia cho mọi người, để ai cũng được nếm chút vị mặn.”
Liễu nãi nãi nhìn cảnh này, quay mặt đi lau khóe mắt, chút lo lắng trong lòng lại chậm rãi buông lỏng.
Nha Nha cầm miếng bánh mềm mềm, nhìn Trưởng thôn chia đồ ăn ra, buộc lại khăn vải rồi cẩn thận ôm vào lòng ngực. Cô bé “a ô” một cái nhét bánh vào miệng, vị ngọt ngào tan ra nơi đầu lưỡi. Cô bé ngậm bánh, nhỏ giọng nói: “Trưởng thôn gia gia, lần sau Nha Nha thật sự có thể nhặt được nhiều hơn.”
Trưởng thôn ngồi xổm xuống, ngón tay cái thô ráp nhẹ nhàng lau vụn bánh dính trên khóe miệng của cô bé. Trong đôi mắt đục ngầu tràn đầy yêu thương và xót xa, giọng nói cũng nói rất nhỏ: “Bé ngoan, ta tin cháu. Nhưng cháu phải nhớ kỹ, cho dù lần sau có nhặt được đồ ăn hay không, trước hết phải lo cho bản thân mình, biết chưa?”
Ông sờ vào khăn vải trong lòng ngực, nói từng câu từng chữ với Nha Nha, cũng giống như đang tự nói với chính mình: “Cháu mới có năm tuổi, nhỏ như vậy, làm sao có thể để cháu gánh cuộc sống của cả một thôn già trẻ lớn bé? Đó không phải chuyện cháu nên gánh. Chúng ta ăn được chút muối này, nếm được chút ngọt này thì cả người cũng có sức rồi.”
“Chờ Triệu bá bá và mọi người lấy lại sức, lại lên núi tìm ít rau dại và nấm dại, mấy ông bà già trong thôn cũng có thể cử động được rồi. Chúng ta khai khẩn mảnh đất hoang ở đầu thôn kia, cố gắng cầm cự qua ngày. Đợi quan sai ở huyện thành khai thông đường đi, lương thực bên ngoài và người bên ngoài rồi cũng sẽ vào được, cuộc sống nhất định sẽ khá lên thôi.”
Ông dừng một chút rồi lại bóp bóp bàn tay nhỏ của Nha Nha: “Cho nên cháu không cần phải nghĩ cách nhặt bao nhiêu đồ ăn về đâu, sự an toàn của cháu còn quan trọng hơn tất cả. Cho dù lần sau không nhặt được gì, ta cũng không để cháu thiếu một miếng ăn đâu, hiểu chưa?”
Hai má của Nha Nha phồng lên, cô bé vẫn không nỡ nuốt xuống nửa miếng bánh ngọt kia, cứ ngậm trong má, trong miệng toàn là vị ngọt.
Cô bé đáp mơ hồ: “Cháu biết rồi, Trưởng thôn gia gia, Nha Nha sẽ cẩn thận.”
Trưởng thôn nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, đứng dậy rồi trao cho Liễu nãi nãi một ánh mắt. Trong ánh mắt ấy là suy nghĩ mà cả hai đều hiểu rõ: Bảo vệ tốt Nha Nha, cùng nhau gánh vác.
Sau đó, ông ôm bọc đồ ăn kia, bước chân vững vàng hơn lúc trước một chút, chậm rãi đi về phía nhà mình.
Chút đồ ăn mang theo vị mặn và vị ngọt này là hy vọng quý giá nhất lúc này, phải tiết kiệm một chút, để mỗi người đều được nếm thử, lấy lại chút tinh thần.
Trưởng thôn trở về sân nhà, cũng không kịp nghỉ ngơi, tiện tay cầm cái chén sứ thô bị mẻ trong sân, đi tới bên chum nước sắp cạn đáy, múc đầy một chén nước trong. Ông lại bóc ra một chút lòng đỏ từ nửa quả trứng kho, cất riêng đi, phần còn lại bỏ hết vào chén.
Ông cầm đôi đũa gỗ đã mòn, nghiền nát trứng kho từng chút từng chút một, khuấy cho nhuyễn ra, mùi thơm mặn chậm rãi hòa vào trong nước.
Ông lại lấy thêm một cái chén khác, gỡ xuống một quả có phủ lớp đường, đây là đồ ngọt.
Cũng ngâm vào trong nước như vậy.
Chuẩn bị xong xuôi, ông bưng hai cái chén đi tới đầu thôn, cẩn thận đặt xuống đất rồi giơ tay gõ vang chiếc chiêng lớn treo trên cây hòe già.
Người trong thôn nghe thấy tiếng chiêng đều chậm rãi bước ra khỏi nhà.
Các cụ già chống tường, chống gậy, mỗi bước đi giống như nhích từng tấc. Lâm thẩm và Triệu thợ săn vừa xuống núi, mỗi người dắt theo một đứa trẻ ủ rũ, chậm chạp đi về phía đầu thôn.
Dưới gốc cây hòe già, Phương lão nhân và Phương bà tử khịt khịt mũi, mở mắt một cách khó khăn.
Gương mặt của mọi người đều vàng như sáp, hốc mắt hõm sâu, môi tái xanh, bước đi lảo đảo giống như sắp ngã.
Thiếu muối quá lâu, cả người mềm nhũn vô lực.
Có cụ già chân sưng to, ấn xuống là lõm thành hố, trẻ con thì gầy đến mức chỉ còn da bọc xương. Dù vậy, mọi người vẫn dìu đỡ lẫn nhau, chậm rãi đi về phía gốc cây hòe già, không một ai oán trách.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, Trưởng thôn sẽ không vô duyên vô cớ gọi bọn họ tới đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)