Người ở nơi kỳ quái này rất kỳ lạ, đồ ăn mới ăn vài miếng đã vứt đi.
Nha Nha nuốt nước miếng. Thấy không ai chú ý tới mình, cô bé mới cẩn thận nhìn vào chiếc thùng sắt lớn kia. Chỉ khi thấy chắc chắn là đồ người khác đã ăn qua, đã cắn qua, cô bé mới nhanh tay moi ra rồi lập tức co rụt trở lại trong góc.
Cô bé nhặt được nửa hộp nước ngọt trong suốt, bên trên còn cắm một chiếc ống hút tròn tròn, một hộp giấy bên trong có bốn viên tròn vo, một miếng bánh mềm mềm nhỏ nhỏ, bên trên rắc những hạt vụn ngọt ngào đủ màu sắc. Còn có nửa xiên quả màu đỏ bóng loáng dính dính.
Mỗi lần nhặt được thứ gì, cô bé đều nhẹ nhàng liếm thử một chút trước, xác nhận không có mùi lạ, ăn vào bụng không đau mới cẩn thận cất đi.
Chiếc áo bông rách bị nhét đến mức căng phồng, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mịn.
Nơi này rất ấm áp.
Không giống mùa đông trong thôn của bọn họ, gió rít từng cơn, lùa cả vào trong áo bông.
Nha Nha thèm thuồng nhìn một tiểu ca ca đang đi tới. Trong tay cậu bé cầm một cái giò heo to màu nâu sẫm, hai má phồng lên, bên miệng còn dính nước sốt.
Là thịt, là thịt ngon rất ngon.
Ực.
Nha Nha cố gắng hết sức nuốt mạnh một ngụm nước miếng.
Có lẽ ánh mắt trong góc kia quá nóng bỏng, cậu bé đang gặm giò heo quay đầu nhìn sang. Vừa nhìn thấy giữa thùng rác lộ ra hai con mắt, cậu bé lập tức giật nảy mình.
Cái giò heo cũng rơi xuống đất.
“Mẹ ơi, trong thùng rác… Trong thùng rác có người… Giò heo của con rơi mất rồi…” Cậu bé tiếc nuối nhìn cái giò heo trên mặt đất.
Người phụ nữ trẻ được gọi là mẹ nhìn theo hướng ngón tay cậu bé chỉ, rồi nhanh chóng dời mắt đi: “Là đứa trẻ nhặt ve chai thôi, đừng sợ, mẹ mua cái khác cho con.”
Nói xong, cô dịu dàng lấy khăn giấy lau sạch nước sốt bên miệng và trên tay của cậu bé.
Nha Nha hâm mộ nhìn bọn họ. Mẹ là ý của “mẫu thân” sao? Mẫu thân của tiểu ca ca rất dịu dàng.
Hai người dần đi xa, hơn nửa cái giò heo trên mặt đất lóe lên ánh dầu bóng mỡ.
Nha Nha cẩn thận thò đầu nhỏ ra khỏi bên cạnh thùng sắt, nhìn trái nhìn phải rồi nhích từng bước tới gần. Cô bé vừa định đưa tay nhặt thì chiếc túi thơm trước ngực đột nhiên nóng rát đến mức đau đớn. Cảm giác mất trọng lượng quen thuộc truyền tới, trước mắt trời đất quay cuồng.
Cô bé vội vàng gom chặt đồ trong lòng ngực, ôm cứng ngắc, nhắm nghiền mắt.
Tiếng ầm ầm bên tai, tiếng rao hàng huyên náo, tiếng người nói chuyện chậm rãi biến mất.
Thay vào đó là tiếng gió núi quen thuộc của thôn Hà Hoa thổi vù vù.
Trong chợ đêm, hai cảnh sát mặc đồng phục đi theo mấy người dân nhiệt tình vội vàng chạy tới bên cạnh thùng rác mà bọn họ nhắc tới.
Trống không không còn gì.
“Ơ? Chúng tôi thật sự nhìn thấy một đứa bé rất đáng thương mà, gầy tới mức má hóp cả vào, quần áo vừa mỏng vừa rách. Đứa trẻ còn đặc biệt cảnh giác nên chúng tôi mới vội báo cảnh sát… Tại sao người lại biến mất rồi?”
…
Lúc mở mắt ra lần nữa, cô bé lại nhìn thấy cánh cửa gỗ rách nát quen thuộc của miếu Sơn Thần. Chiếc túi thơm trước ngực lạnh ngắt, không còn nóng hay rung động nào nữa. Tất cả giống như một giấc mơ kỳ quái thoáng qua trong lúc mê man.
Cô bé sờ vào trong lồng ngực, căng phồng đầy ắp. Nửa quả trứng kho kia vẫn còn tỏa ra chút hơi ấm, quả đỏ cũng dính dấp lem nhem khắp người, nửa hộp nước ngọt cũng vẫn còn!
Không phải mơ, là thật!
Nha Nha mặc kệ đầu óc choáng váng, chân tay mềm nhũn, gần như vừa lăn vừa bò chạy về căn nhà đất của Liễu nãi nãi. Đôi chân trần giẫm trên con đường bùn vàng lạnh cứng, bị đá vụn cấn đến mức đau nhói, vậy mà cô bé dường như không cảm thấy gì, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:
Mau lên, mau trở về cho nãi nãi ăn đồ mặn, để nãi nãi khỏe lại!
Cánh cửa củi của căn nhà đất không đóng. Trong phòng tối âm u, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, miễn cưỡng soi ra vị trí giường đất, chiếu lên gương mặt vàng như sáp, không chút sức sống của Liễu nãi nãi.
Bà vẫn tựa bên mép giường đất, nhắm mắt, hơi thở yếu ớt.
Nha Nha nhào tới bên giường đất, giọng nói mang theo tiếng khóc nhưng lại lộ rõ vẻ vui mừng gấp gáp: “Nãi nãi! Nãi nãi! Mau tỉnh lại đi! Có đồ ăn! Đồ mặn đó!”
Mí mắt của Liễu nãi nãi khẽ động đậy, nặng giống như đeo chì, khó khăn lắm mới hé mở được một khe nhỏ. Ánh mắt đục ngầu rơi lên người Nha Nha, môi khẽ cử động. Lớp da môi khô nứt rách ra một đường nhỏ rỉ máu, nhưng không thể phát ra nổi âm thanh nào.
Nha Nha vội vàng đặt đồ ăn trong lòng ngực xuống bệ đất bên giường, chừa ra một tay rồi cẩn thận đưa quả trứng kho đang nắm trong lòng bàn tay tới bên miệng của Liễu nãi nãi: “Nãi nãi, ăn đi! Đồ mặn đó! Nãi nãii nếm thử đi, ăn vào sẽ có sức lực!”
Liễu nãi nãi ngửi thấy mùi thịt thoang thoảng, còn có chút vị muối quen thuộc đã lâu không gặp, là mùi vị mà tận trong xương cốt cũng đang khao khát.
Bà hé miệng một cách khó khăn, Nha Nha lập tức bóp quả trứng kho có dấu răng thành từng miếng nhỏ rồi đút vào miệng bà.
Khoảnh khắc vị mặn tan ra trong miệng, đôi mắt của Liễu nãi nãi bỗng nhiên mở lớn hơn một chút, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng.
Bà chậm rãi nhai. Vị mặn đã hơn một tháng chưa từng được nếm qua trượt xuống cổ họng, ngay cả đầu óc mê man vì sốt cũng tỉnh táo hơn một nửa.
“Mặn… Thật sự là vị mặn…” Giọng nói của Liễu nãi nãi khàn đặc vô cùng. Mỗi lần nói một chữ, cổ họng đều đau giống như bị giấy ráp mài qua, mang theo run rẩy không kìm nén được.
Nha Nha thấy bà ăn hai miếng rồi không ăn nữa, lại đưa hộp nước ngọt trong suốt tới bên miệng bà: “Nãi nãi, uống đi, nước ngọt ngọt đó. Dùng miệng hút theo cái ống này là uống được!”
Ánh mắt của Liễu nãi nãi dừng trên chiếc hộp trong suốt có hình dạng kỳ lạ kia. Thân hộp dán giấy đủ màu sắc, phía trên lộ ra một đoạn ống màu trắng, xa lạ đến mức khiến bà ngẩn người.
Nha Nha lại ra sức lắc đầu, bàn tay nhỏ đẩy tay Liễu nãi nãi về phía miệng của bà. Chóp mũi còn dính chút bùn đất, nhưng cô bé cười đến mức đôi mắt cong lên: “Nãi nãi uống đi! Vẫn còn nhiều lắm! Nha Nha uống rồi, ngọt ngọt, uống vào người dễ chịu lắm!”
Nói xong, cô bé lại lôi nửa xiên quả đỏ xuống từ trên bệ đất: “Cái này cũng ngọt, nãi nãi ăn đi, ăn xong sẽ có sức ngồi dậy đó!”
Liễu nãi nãi nhìn nửa xiên kẹo hồ lô trong tay đứa trẻ, lại nhìn đôi chân trần bị mài đỏ, rịn ra những chấm đỏ li ti của cô bé. Trong đôi mắt đục ngầu chậm rãi dâng lên hơi nước, bà giơ tay nhẹ nhàng vuốt đỉnh đầu của Nha Nha.
Đầu ngón tay chạm vào mái tóc vàng úa rối thành búi của đứa trẻ, trái tim đau nhói giống như bị bóp nghẹt.
“Những thứ này, Nha Nha lấy ở đâu vậy?”
Nha Nha liếm lớp đường bóng loáng bên ngoài quả đỏ, ríu rít kể lại chuyện vừa xảy ra. Từ việc chiếc túi thơm trước ngực nóng lên, đến lúc trời đất quay cuồng rồi tiến vào một nơi náo nhiệt. Nơi đó có những ngọn đèn màu còn sáng hơn cả mặt trời, có quái thú sắt ầm ầm, còn có rất nhiều rất nhiều đồ ăn.
Vừa nói, cô bé vừa kéo chiếc túi thơm trước ngực cho Liễu nãi nãi xem. Chiếc túi thơm xám xịt thêu bông hoa méo mó kia nhìn thế nào cũng rất bình thường, không có gì đặc biệt.
“Nãi nãi nhìn đi, chính nó đưa Nha Nha đi đó. Nóng nóng, xoay vòng vòng là tới rồi!”
Ánh mắt của Liễu nãi nãi dừng lại trên chiếc túi thơm kia. Đó là chiếc túi thơm mà mẫu thân của Nha Nha may cho đứa trẻ.
Là mẫu thân của Nha Nha ở trên trời phù hộ cho Nha Nha sao?
Bà ngẩng đầu nhìn mái nhà, trong lòng vừa kinh ngạc vừa khó tin, nhưng nhiều hơn lại là nỗi sợ hãi khi nghĩ lại.
Bà ôm Nha Nha vào lòng ngực, đôi tay gầy guộc siết chặt thân thể nhỏ bé của cô bé: “Tiểu nha đầu ngốc của nãi nãi, một mình tới nơi xa lạ như vậy mà không sợ sao?”
Nha Nha rúc trong lòng ngực của Liễu nãi nãi, ngửi mùi bùn đất cỏ cây quen thuộc trên người bà, lắc đầu, bàn tay nhỏ níu lấy vạt áo của bà: “Có hơi sợ một chút xíu, nhưng chỉ một chút xíu thôi. Nha Nha muốn tìm đồ mặn cho nãi nãi. Nãi nãi ăn rồi sẽ khỏe lại!”
Liễu nãi nãi ôm thân thể nhỏ bé gầy trơ xương trong lòng ngực, cổ họng vừa chua xót vừa nghẹn lại. Nước mắt rốt cuộc không nhịn được nữa, trượt xuống gương mặt vàng vọt, rơi lên đỉnh đầu của Nha Nha, ấm nóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)