“Bôi thêm chút xà phòng lưu huỳnh này nữa.”
Ngón tay nhỏ của Nha Nha chỉ vào bánh xà phòng bên cạnh: “Nắm vào lòng bàn tay rồi chà chà đi.”
Triệu Hổ dùng hai tay nâng bánh xà phòng lên, đặt trong lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ vài cái. Chỉ mới mấy lần, bọt trắng mịn đã nổi lên dày đặc.
Chính Triệu Hổ cũng nhìn tới ngây người: “Cái… Cái này nổi bọt rồi sao? Nhiều vậy luôn?”
“Đặt xà phòng xuống, xoa tay đi, kẽ tay, ngón tay, móng tay đều phải chà chà.”
Hắn nghe lời dùng sức chà xát, lòng bàn tay, mu bàn tay, kẽ tay đều đầy bọt trắng.
Bùn đen tích lại hằng ngày do làm việc săn bắn, cả những thứ bẩn trong kẽ tay đều bị bọt bao lấy rồi chậm rãi nổi lên, ngay cả bọt cũng biến thành màu xám.
Xung quanh vang lên từng tiếng cảm thán khe khẽ: “Nhìn thôi đã thấy sạch rồi, tốt hơn tro bếp gấp mười lần!”
“Nghe nói trong huyện thành có đậu tắm với bánh xà phòng, một bánh hơn trăm văn, chẳng lẽ cũng có hiệu quả như thế này?”
“Mùi cũng dễ ngửi nữa, không sặc người!”
Đợi Triệu Hổ cho tay vào nước sạch rửa qua, bọt trôi đi theo dòng nước. Lúc nhấc tay lên lần nữa, đôi tay kia vừa sạch vừa thoải mái, đến cả đường vân cũng nhìn rõ ràng, làn da đen vàng còn trông mát hơn vài phần.
Hắn tự mình lật qua lật lại nhìn ngắm, còn đưa lên ngửi thử.
Nhìn thấy bùn trong móng tay, lúc này hắn càng thấy chướng mắt, lại cẩn thận móc sạch đi: “Ôi chao, sạch thật đó! Đôi tay này của ta đã lâu lắm rồi chưa thoải mái như thế này!”
Thôn dân nhìn mà nóng mắt, ai nấy đều nhích lên phía trước, hận không thể tự mình lên thử.
Nha Nha lại cầm kem đánh răng và bàn chải đánh răng lên, khuôn mặt nhỏ đầy nghiêm túc: “Cái này dùng để đánh răng. Tỷ tỷ nói sáng và tối đều phải đánh, như vậy răng sẽ không bị bệnh, miệng còn thơm thơm nữa.”
Vừa nói, cô bé vừa vặn mở nắp kem đánh răng, nhẹ nhàng bóp ra một ít lên đầu bàn chải nhỏ. Phần kem trắng trắng mang theo hương thơm mát lạnh.
“Nào, Triệu bá bá, há miệng ra, con đánh giúp bá bá!”
Nha Nha đầy vẻ nóng lòng muốn thử.
Triệu Hổ ngoan ngoãn cúi người, há to miệng, căng thẳng tới mức không dám thở mạnh, sợ hun phải Nha Nha.
Xung quanh yên tĩnh tới mức chỉ còn tiếng hít thở. Già trẻ lớn bé đều chăm chú nhìn chiếc bàn chải nhỏ xíu chưa từng thấy kia.
Nha Nha nhúng bàn chải vào nước một chút rồi đưa tới bên miệng Triệu Hổ đang nhe răng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chải nhẹ thôi, bên trong bên ngoài đều phải chải, không được dùng sức quá.”
Bàn chải nhẹ nhàng cọ lên răng, hương thơm mát lan ra trong miệng, bọt cũng dần nhiều lên.
Triệu Hổ vừa căng thẳng vừa cảm thấy mới lạ. Nha Nha thì chải vô cùng nghiêm túc, còn đưa vào bên trong cẩn thận chải cả răng hàm trong cho Triệu bá bá một lượt.
Súc miệng xong, hắn hít vào một hơi mát lạnh, theo bản năng mím môi rồi lại hà một hơi.
“Cảm giác như thế nào, Hổ Tử?”
Hắn nhe răng cười: “Thơm! Trong miệng thật sự thơm lắm, còn cực kỳ sảng khoái, cả người cũng thấy thông thoáng!”
“Đúng đó, hình như răng của Hổ Tử còn sáng hơn một chút rồi.”
“Khụ khụ!” Trưởng thôn ho một tiếng.
Mọi người lập tức lại yên tĩnh.
“Bàn chải đánh răng này mỗi người đều có nha! Cháu mua hai mươi mốt cái! Kem đánh răng có hai tuýp, thúc thúc kia nói dùng được rất lâu! Còn có xà phòng lưu huỳnh nữa, tổng cộng năm bánh, để Trưởng thôn gia gia chia cho mọi người.”
Nha Nha ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nghiêm túc nói.
“Những thứ này… Mỗi người chúng ta đều có sao?”
“Vâng!” Nha Nha dùng sức gật đầu: “Đều chia cho mọi người, còn có gương nữa, sáng lắm luôn. Sau này mọi người ngày nào cũng phải rửa tay, rửa mặt, đánh răng cho sạch sẽ. Tỷ tỷ nói rồi, giữ vệ sinh thì mới không dễ bị bệnh!”
“Gì cơ, còn có cả gương?”
Gương vốn dĩ là vật hiếm có. Cả thôn Hà Hoa còn chưa có nổi một chiếc gương, bình thường đều soi xuống nước. Gương đồng chỉ có nhà địa chủ hay phú thương mới dùng nổi.
Nha Nha giòn giã đáp: “Vâng! Gương sáng lắm, vừa soi là nhìn thấy mặt ngay.”
Vừa nói, cô bé vừa giơ chiếc gương tròn viền xanh bên cạnh lên.
Sau đó cô bé chỉ vào mấy chiếc gương còn nguyên bao bì đang úp ngược ở bên kia: “Trưởng thôn gia gia giúp mở ra đi, mấy cái đó đều là gương, còn có hai cái nhỏ hơn có tay cầm, bên trong còn có lược nữa!”
Trưởng thôn lần mò nghiên cứu xem nên mở lớp bao trong suốt này thế nào. Ông nhớ lại cách trước đó Nha Nha từng mở, mò được đường keo ở mép rồi dùng sức xé.
“Roẹt” một tiếng, thật sự mở ra được.
Chiếc gương cầm lên nhẹ vô cùng, lật lại nhìn một cái: “Ôi chao, cái này… Tại sao lại rõ như thế này!”
“Đây chắc là tiên vật rồi…” Có người muốn đưa tay sờ thử, nhưng lại do dự rụt về, sợ chạm vào sẽ làm hỏng.
Trưởng thôn chia mấy chiếc gương cho những thôn dân xung quanh: “Mọi người đều nhìn thử đi.”
Triệu thợ săn cũng ghé lại, được chia một chiếc gương nhỏ. Trước đó hắn đã soi qua rồi, nhưng vẫn chưa nhìn đủ.
Hắn lặng lẽ mím môi vừa được Nha Nha chải sạch thơm tho, nhe răng cười với chiếc gương, để lộ hàm răng sạch hơn không ít.
Ôi chao, đẹp thật.
Nha Nha lại cầm từng gói khăn mặt tới, mở một gói trong đó ra.
Trong một gói có ba chiếc khăn vuông, sờ lên mềm mại, xù bông.
Thật ra đây là khăn lau bán trong cửa hàng hai tệ, nhưng trong đôi mắt của Nha Nha, chúng còn dùng tốt hơn khăn lau mặt của bọn họ quá nhiều.
Cô bé còn trực tiếp hỏi tỷ tỷ xinh đẹp kia, bởi vì trong một lúc tính không ra một gói ba chiếc thì hai mươi mốt người trong thôn của bọn họ phải mua bao nhiêu gói.
Tỷ tỷ xinh đẹp chưa tới một giây đã nói cho cô bé biết, mua bảy gói.
Lúc đó gương mặt của Nha Nha đầy vẻ sùng bái, nhìn tới mức Hà Miêu cũng hơi đỏ mặt.
“Gia gia, nãi nãi, thẩm thẩm, bá bá, còn có khăn mặt nữa nha, dùng để rửa mặt đó. Mềm lắm, sạch sẽ lắm. Mỗi người một chiếc, ai cũng có!”
Thôn dân lần lượt tiến lên nhận khăn. Đầu ngón tay vừa chạm vào lớp vải mềm mại kia, đôi mắt của ai nấy đều sáng lên.
Khăn này mềm hơn vải thô nhà bọn họ dệt quá nhiều, vừa dày vừa mịn, áp lên mặt mềm mại dễ chịu vô cùng.
Cuối cùng là hai cái gáo nước. Cách dùng nhìn qua là hiểu ngay, cũng không cần tiểu phu tử mới nhậm chức của thôn là Nha Nha phải đặc biệt dạy nữa.
Có người không nhịn được hỏi: “Nha Nha, nhiều đồ tốt như thế này… Chắc tốn không ít bạc đâu nhỉ? Tiền bán rau dại của chúng ta còn đủ tiêu không?”
Nha Nha nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ: “Thúc thúc chủ tiệm lấy của cháu sáu mươi tệ. Tối qua lúc bán rau mầm gai non, Nha Nha nhớ là một ký rau mầm gai non cũng được sáu mươi. Vẫn còn rất nhiều tiền đó!”
Lời này vừa dứt, toàn bộ khung cảnh yên lặng trong chốc lát, tiếp đó là tiếng hít khí lạnh liên tiếp vang lên.
“Bao nhiêu?”
“Cái… Cái này… Chỉ đáng giá một ký rau mầm gai non thôi sao?”
“Nửa ký lá thối mà mua được từng này đồ?”
Tất cả mọi người đều ngơ ngác, nhìn khăn mặt, gương, bàn chải đánh răng trong tay, còn có giấy trắng và bút lông trên bàn… Rất lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Rốt cuộc đó là nơi như thế nào? Tại sao rau dại mà bọn họ không thèm để ý, ở bên kia lại đáng tiền như vậy, còn những món đồ mà bọn họ thấy quý giá thì ở đó lại giống như không đáng tiền?
Nhưng lúc này tất cả mọi người đều có cùng một suy nghĩ, đó là phải tranh thủ lúc chưa hết mùa, mau lên núi tìm thêm rau dại mang đi bán.
Tích góp nhiều tiền hơn, đổi nhiều đồ hơn!
“Mọi người đừng tiết kiệm nha. Tỷ tỷ nói rồi, không sạch sẽ thì dễ bị bệnh, mà bị bệnh là phải tốn rất nhiều tiền! Cho nên mỗi ngày trước khi ăn cơm đều phải rửa tay, dùng hết xà phòng rồi Nha Nha sẽ lại mua nữa!”
Gương mặt của Nha Nha rất nghiêm túc.
Phương Thiết Sinh suy nghĩ một chút. Một nắm rau tề mà đổi được mười bánh xà phòng lưu huỳnh, đúng là không cần tiết kiệm thật.
Bây giờ trong thôn bọn họ ngay cả một đại phu chân đất cũng không có, tuyệt đối không thể bị bệnh.
“Nha Nha, tại sao cháu không đổi chút đồ ăn, giò heo gì đó? Trong cửa hàng kia không có thứ gì cháu thích sao?”
Liễu nãi nãi cũng rửa tay sạch sẽ rồi ôm Nha Nha vào lòng ngực.
“Nãi nãi, Nha Nha chưa kịp mua thôi ạ. Bên đó có rất nhiều đồ ăn, lần sau Nha Nha qua đó sẽ mua, mọi người cùng ăn! Trong tiệm đó còn có rất nhiều hoa buộc tóc với dây buộc tóc nữa. À đúng rồi, cháu còn mang về một hộp. Có tới mấy trăm cái lận, ở trong cái ống nhỏ trong suốt ấy!”
Nha Nha đột nhiên nhớ ra, vẫn còn một hộp dây buộc tóc.
Thúc thúc chủ tiệm thấy cô bé mua nhiều nên không lấy tiền hộp dây buộc tóc đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

