Chẳng bao lâu sau, Tào Tú Liên đã quay lại. Bà bày sạp làm ăn nên bình thường cũng giữ lại ít tiền lẻ để thối tiền, tiền mặt không nhiều, vì vậy còn đặc biệt tới ngân hàng ở gần đó rút thêm một ít.
Bà ngồi xổm xuống, đưa tiền tới trước mặt Nha Nha. Trong xấp tiền có mười hai tờ giấy đỏ, còn lẫn vài tờ tiền lẻ linh tinh.
Tào Tú Liên rút ra một tờ giấy đỏ ngay trước mặt cô bé, cười nói: “Nha Nha, tờ này là tiền hôm qua a di mua đồ đó, a di lấy nhé. Chỗ còn lại con cất cho kỹ, tổng cộng là một nghìn một trăm sáu mươi tám tệ.”
Nha Nha nhìn chằm chằm xấp tiền trong tay. Những tờ giấy đỏ đỏ xanh xanh này hoàn toàn khác với tiền đồng bạc vụn trong thôn, hóa ra tiền bạc ở nơi này lại có dáng vẻ như thế này.
Nha Nha cẩn thận nhét tiền vào chiếc túi đeo nhỏ sát người. Chiếc túi nhỏ do Lâm thẩm may, nhìn mộc mạc nhưng rất tinh xảo, miệng túi còn có dây rút để buộc chặt. Cô bé cẩn thận thắt nút lại, rồi vỗ vỗ túi nhỏ: “Cảm ơn a di đã giúp Nha Nha bán rau dại, a di vất vả rồi ạ!”
Tào Tú Liên cười cong cả mắt: “Không vất vả, không vất vả! Dì còn phải cảm ơn Nha Nha mang rau dại cho dì nữa ấy!”
Nói xong bà giơ giơ bó rau dương xỉ trong tay.
“Nha Nha đi trước nha, a di ơi tạm biệt!”
Nha Nha cúi người chào Tào Tú Liên một cái. Bây giờ vẫn còn sớm, cô bé còn nhớ tới trứng gà, định xem thử nơi này có bán trứng hay không.
Tào Tú Liên nhìn sắc trời, chợ sớm đang lúc đông vui nhất. Người quanh đây đều là chỗ quen biết, mà sạp bánh đường của bà cũng cần trông nom, không thể đi theo mãi được nên gật đầu dặn dò: “Đi đi đi, đẩy xe chậm thôi, đừng chạy xa quá, nhớ về sớm. Có chuyện gì thì tới đây tìm dì!”
Nha Nha gật đầu, nắm chặt tay cầm xe đẩy nhỏ, hì hục đẩy chiếc xe trống dọc theo con đường đi vào bên trong dạo quanh.
Mọi thứ xung quanh đều mới lạ, tiếng rao hàng và tiếng còi xe hòa lẫn vào nhau.
Đoạn này toàn là chỗ bán rau với thịt, đủ loại rau xanh mướt chất thành từng đống nhỏ, còn có từng xe cải trắng mọng nước.
Chỗ bán thịt còn đặc biệt dựng ba cái lều đỏ làm khu bán hàng. Trên những tấm phản dài bày từng miếng thịt đã xẻ cùng chân giò heo ánh lên màu đỏ tươi, nhìn thôi đã thấy hấp dẫn vô cùng!
Nha Nha ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn những miếng thịt rung rung, mím môi nhớ kỹ vị trí rồi tiếp tục đi về phía trước.
Qua khỏi khu thực phẩm tươi sống là tới khu bán thực phẩm phụ. Từ xa cô bé đã nhìn thấy một sạp bán trứng gà. Từng vỉ trứng được xếp ngay ngắn, những quả trứng trắng nõn nằm trong khay giấy, chất cao như núi nhỏ.
Đôi mắt của Nha Nha lập tức sáng lên, đôi chân ngắn nhỏ tăng tốc bước tới gần, trong lòng không ngừng thầm nghĩ. Đây chắc phải là đại địa chủ siêu siêu lớn nhỉ, phải nuôi bao nhiêu gà mới tích góp được nhiều trứng như vậy chứ!
Cô bé đẩy xe tới trước sạp, nhìn đống trứng trắng xóa rồi ngẩng đầu hỏi ông lão đứng bên cạnh đang xem tiểu thuyết: “Gia gia ơi, trứng gà bán như thế nào ạ? Cháu muốn mua trứng gà!”
Ông lão bán hàng nghe thấy tiếng gọi thì cúi đầu nhìn xuống. Thấy là một đứa trẻ tầm bốn năm tuổi, cao chỉ vừa tới mép bàn, ông không nhịn được cười: “Bé con, ba mẹ của cháu đâu rồi? Trứng ở đây một vỉ ba mươi quả, mười lăm tệ một vỉ!”
Nha Nha bẻ ngón tay đếm. Ba mươi quả, trong thôn có hai mươi mốt người, một vỉ vừa đủ để ai cũng có phần ăn, còn dư lại… Chín quả!
Vậy thì mua một vỉ thôi, nhiều hơn cô bé cũng sợ không cầm nổi, trứng rất dễ vỡ.
Mười lăm đồng tiền thì cô bé biết, nhưng mười lăm tệ là số gì vậy?
Cô bé nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ rồi lấy ra hai tờ giấy từ trong túi nhỏ: “Gia gia, cháu muốn mua một vỉ.”
Ông lão thấy tiền trong tay cô bé thì càng buồn cười hơn: “Bé con, mười lăm tệ, không phải một trăm năm mươi tệ đâu.”
Thấy cô bé ngơ ngác không hiểu, ông lão dứt khoát ngồi xổm xuống, chỉ vào tiền dạy cô bé: “Cháu nhìn tờ giấy đỏ này đi, bên dưới có con số, một gạch với hai vòng tròn, đây là một trăm tệ. Tờ màu xanh có một vòng tròn là mười tệ, còn tờ màu xanh lá này, con số cong cong phía trước là năm.”
“Phía sau thêm một vòng tròn nữa là năm mươi!”
Nha Nha vui vẻ tiếp lời.
“Đúng rồi! Thông minh thật!”
Ông lão cười ha ha khen cô bé, cũng không biết ba mẹ nhà ai mà yên tâm như vậy, tiền còn không nhận ra mà đã để đứa nhỏ ra ngoài học làm quen rồi.
“Vậy ông kiểm tra cháu nhé. Cháu muốn mua một vỉ trứng gà, giá là mười lăm tệ, tìm cho ta tờ mười tệ với năm tệ đi.”
Nha Nha lục lọi trong túi nhỏ, miệng lẩm bẩm: “Cái này một gạch một vòng tròn, màu xanh, là mười tệ… Số cong cong… Tìm thấy rồi!”
Tờ giấy nhỏ hơn này chắc là năm tệ nhỉ.
“Cảm ơn gia gia, tạm biệt ạ!”
Nha Nha học thêm được thứ mới nên vui vẻ vô cùng, tiếp tục đẩy xe đi về phía trước. Nơi này lớn quá đi mất, cái túi thơm vẫn chưa có nóng lên, cô bé còn có thể dạo thêm một lúc nữa để khám phá.
Cô bé hì hục đẩy xe đi, chưa đi bao xa đã tới khu bán trái cây. Chợ sớm ở đây đúng là náo nhiệt, đủ loại trái cây bày đầy ắp!
Giỏ tre và thùng xốp xếp thành hàng dài. Táo chất cao giống như núi nhỏ, đỏ hồng phơn phớt. Từng nải chuối được đặt ngay ngắn, quýt đường đựng trong giỏ tre lớn, màu cam đỏ tươi sáng, nhìn thôi đã thấy thích mắt. Còn có cả dâu tây lớn, từng rổ từng rổ đỏ mọng đọng nước, mùi hương trái cây thơm ngát tràn ngập khắp nơi.
Nha Nha nhỏ giọng “oa” lên một tiếng, những loại trái cây xinh đẹp này, cô bé chưa từng thấy qua cái nào!
Cô bé chỉ từng hái dâu tằm trong núi ăn, chua chua ngọt ngọt vậy là đã thấy thỏa mãn lắm rồi, đương nhiên từng nhìn thấy loại trái cây tươi sáng sạch sẽ như vậy.
Cô bé vịn lên xe đẩy nhỏ, cái đầu bé xíu xoay trái xoay phải, gương mặt đầy kinh ngạc. Cái miệng nhỏ vô thức hé mở, trong mắt toàn là vẻ ngỡ ngàng của người chưa từng thấy việc đời.
Dì bán quýt đường đã sớm chú ý tới cô bé rồi. Thấy cô bé thích đến vậy, bà mỉm cười vẫy tay gọi: “Bé con, lại đây nếm thử đi, quýt đường này ngọt lắm, ngọt lắm đó!”
Nha Nha nhìn vẻ mặt hiền từ tươi cười của bà, hơi rung động, nhưng lại sợ những loại quả giống tiên quả như thế này rất đắt, mình không mua nổi, nên chỉ dám bước từng bước nhỏ mà không dám tiến lên.
Dì lại gọi: “Miễn phí, không lấy tiền đâu, con cứ nếm thử đi. Ngon thì gọi người nhà tới mua!”
Nghe vậy, Nha Nha mới dám chầm chậm đi tới.
Dì thấy cô bé nhỏ xíu gầy gò, nhiều lắm cũng chỉ cỡ ba bốn tuổi, chắc còn chưa biết bóc quýt, lập tức nhanh nhẹn cầm một quả quýt đường nhỏ, vài ba động tác đã bóc sạch vỏ, tách múi quýt vàng cam làm đôi rồi đưa một nửa cho cô bé: “Nào, nếm thử đi!”
Nha Nha đưa tay nhận lấy, bóc một múi quýt cho vào miệng. Vừa cắn một cái, nước quýt thanh ngọt lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, ngọt lịm mà không hề chua chút nào, còn ngọt hơn cả quả dâu tằm ngọt nhất trong núi tới mười lần!
Đôi mắt của cô bé lập tức mở to, đây là loại tiên quả gì vậy, ngon quá đi mất!
“Ngon quá đi thôi! A di ơi, quýt đường này bao nhiêu tiền ạ?”
“Loại quả nhỏ này hai tệ một ký!”
Dì nhìn quả quýt trong tay cô bé rồi đáp.
Hai tệ, tức là hai đồng tiền, rẻ quá đi mất! Mua nổi rồi!
Nha Nha lập tức cảm thấy trở nên tự tin: “A di ơi, con muốn mua!”
Dì bật cười: “Bé con còn tự mình mua đồ được à? Có tiền không đó?”
Nha Nha vỗ vỗ chiếc túi nhỏ trên người, kiêu ngạo gật đầu: “Có tiền!”
“Vậy con muốn mua bao nhiêu?”
Nha Nha suy nghĩ. Cô bé cũng không biết nên mua bao nhiêu, lập tức nhìn dì: “ A di ơi, trong thôn tụi con có hai mươi mốt người, Nha Nha muốn mua cho các gia gia và nãi nãi trong thôn!”
Dì “ôi chao” một tiếng, đúng là đứa nhỏ hiếu thảo: “Vậy trước tiên cân cho con hai ký nhé, nhiều hơn thì với thân hình nhỏ bé này của con cũng xách không nổi đâu.”
Nói xong bà chọn khoảng ba mươi quả quýt đường nhỏ cân lên, bỏ vào túi ni lông rồi đặt vào trong thùng xe đẩy nhỏ cho cô bé.
Nha Nha lấy ra bốn tờ tiền giấy. Cô bé đã kiểm tra rồi, mỗi tờ đều có một gạch, chắc chắn không sai.
Dì nhận lấy bốn tệ: “Ngon thì lại tới nhé!”
Lưng của Nha Nha lập tức thẳng hơn một chút, quả nhiên cô bé không đưa nhầm tiền!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



