Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tù Xuân Sơn Chương 29:

Cài Đặt

Chương 29:

Thích Bạch Thương ở trên giường trở mình, nheo mắt nhìn tia nắng nhàn nhạt hắt qua song cửa.

Cũng có lẽ Tạ Thanh Yến đã sớm quên sạch chuyện xảy ra đêm đó, mà lần này hắn gửi thiếp mời chỉ vì Uyển Nhi, muốn nhân cơ hội kết thân với Thích gia để phò tá Nhị hoàng tử?

…… Kia giống như cũng không phải chuyện tốt.

“A!”

Một tiếng rít khẽ bật ra, nàng vô ý đè trúng vết bỏng sâu trên tay trái. Vội vàng run rẩy nâng cánh tay còn băng bó trắng toát lên, Thích Bạch Thương chuyên chú xem xét thương tích.

Đúng lúc nàng còn đang mải mê quan sát vết thương, Liên Kiều đã hớt hải chạy vào.

“Tiểu thư!”

Thích Bạch Thương lơ đãng ngước mắt: “?”

“Có một tin tốt và một tin xấu, tiểu thư muốn nghe tin nào trước?” Liên Kiều nghiêm giọng, thái độ khác hẳn ngày thường.

Thích Bạch Thương không đáp, chỉ nhìn nàng ấy bằng ánh mắt uể oải, dường như cũng chẳng có mấy quan tâm hay tò mò..

Liên Kiều thấy vậy đành bỏ cuộc: “Tin dữ là… Phu nhân nói, mấy hôm trước tiểu thư làm mất mặt phủ Quốc Công, nên người hạ lệnh cấm túc tiểu thư trong phòng, không cho đi dự yến thưởng sen ngày hôm nay!”

Hàng mi cụp xuống của Thích Bạch Thương khẽ động, đôi mắt nàng lập tức bừng sáng rạng rỡ.

“Ồ,” Nàng cất tiếng, “thế còn tin xấu?”

“Tiểu thư! Tin mừng là…”

Liên Kiều nói đến đây mới phản ứng lại, dậm chân: “Cô nương!”

Thích Bạch Thương nhìn Liên Kiều với ánh mắt mong chờ.

Liên Kiều trầm mặc một lúc, bất đắc dĩ nói: “Phu nhân nói từ nay về sau, tiểu thư không cần đến thỉnh an sớm tối nữa, bà ấy không muốn trông thấy tiểu thư.”

Hai tin mừng liên tiếp ập đến khiến bao nhiêu uể oải tan biến sạch, Thích Bạch Thương cảm thấy như thể mình vừa trút được gánh nặng nghìn cân, mãn huyết sống lại.

“Liên Kiều,” Nàng phấn chấn hẳn lên, “mang cho ta hai mươi quyển y thư cổ, từ hôm nay ta sẽ bế quan chuyên tâm ôn luyện.”

Liên Kiều tức tối: “Tiểu thư! Rõ ràng là Phu nhân kiêng kị vì nhan sắc tiểu thư quá xuất chúng, cố tình không cho tiểu thư cơ hội lộ mặt trước đám quyền quý, sao tiểu thư còn có thể vui vẻ đến vậy chứ!”

“Chuyện này ấy à,” Thích Bạch Thương khẽ cười, giọng nhẹ bẫng như sắp bay lên trời, “ta cầu còn chẳng được.”

Nghe giọng tiểu thư vui vẻ như vậy, Liên Kiều thở dài, cùng Tử Tô nhìn nhau, rồi ngoan ngoãn bắt đầu lục tìm sách.

Một lát sau, trong thư phòng.

“Bốn mươi tám, bốn mươi chín, năm mươi.”

Liên Kiều nhìn chồng y thư, đếm đi đếm lại đến lần thứ hai, nghi hoặc lẩm bẩm: “Lạ thật. Lúc rời thôn trang rõ ràng chỉ có bốn mươi chín quyển y thư, sao giờ lại dư ra một quyển?”

***

Tại Tây thị, Phi Y Lâu.

Vân Sâm Nguyệt nhìn người đang đứng trước mặt, giận dữ bật cười: “Tên thiếu niên ấy từ Kỳ Châu lên kinh thành, tất cả nơi hắn từng đặt chân các ngươi đều đã tra xét kỹ lưỡng, vậy mà vẫn không tìm thấy sổ sách? Chẳng lẽ nó mọc được cánh, bay mất rồi?”

Tại sao vẫn không tìm được dù đã theo lộ tuyến tra xét kỹ càng?

“Nghĩa là trước khi vào Ly Sơn thì sổ sách vẫn còn, nhưng sau khi vào rồi thì nó mới biến mất?”

“Đúng vậy.”

Trong lòng Vân Sâm Nguyệt mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, như một sợi chỉ đã đứt vẫn còn lơ lửng trong không trung. Chiếc quạt trong tay hắn lay càng lúc càng chậm, đến lúc sắp ngừng lại thì đột nhiên có người rung chuông báo động trong mật thất.

Vân Sâm Nguyệt ngẩng đầu, đưa mắt ra hiệu.

Nam nhân rời đi, chẳng mất chốc lại quay trở lại.

Vân Sâm Nguyệt hỏi: “Chuyện gì?”

“Mật thám chúng ta ở nhà họ Thích báo tin.” Nam nhân kia đáp: “Trong số nữ quyến rời phủ dự yến thưởng sen hôm nay, không thấy Đại tiểu thư nhà họ Thích, Thích Bạch Thương, người đã bị Chính thất phu nhân cấm túc trong phủ.”

“Thích Bạch Thương?... Ly Sơn, nữ y, sổ sách.”

Vân Sâm Nguyệt chậm rãi đọc từng cái tên, xâu chuỗi lại, ánh mắt chợt sáng rực tựa như màn sương dày đặc đột ngột bị xé toạc, cuối cùng cũng tìm thấy phương hướng. Hắn cầm bút viết nhanh hai dòng chữ, rồi cuộn giấy lại, nhét vào khoang rỗng trong cán quạt, đưa cho người đàn ông kia.

“Lập tức đưa đi.”

Chờ đến khi cửa mật thất đóng lại, chuông đồng cũng ngừng rung.

Vân Sâm Nguyệt tựa vào thành ghế, khóe môi cong lên một nụ cười nghiền ngẫm.

“Người nhà họ Thích đúng là ngu ngốc thật. Con cá mà Tạ Thanh Yến muốn 'câu' đã lọt lưới rồi, thì yến tiệc hắn bày ra còn có ý nghĩa gì nữa chứ ?”

***

Sáng sớm, Tạ Thanh Yến bước chân vào phủ Trưởng công chúa, vốn là định đến Phật đường thỉnh an Trưởng công chúa trước.

Song, vừa sải bước qua Tương Vân đường liền bị một thân hình cao lớn thô kệch đ.á.n.h úp, tiếp theo là tiếng cười lớn tựa sấm rền giáng xuống:

"Ha ha ha ha ha ha ha... Tiểu tử, mau đỡ chiêu!"

Bóng dáng kia tựa một con gấu đen hung hãn, chực bổ nhào vào Tạ Thanh Yến. Đổng Kỳ Thương đứng kề bên, lập tức rút trường đao khỏi vỏ, sẵn sàng nghênh đón.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc