Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tù Xuân Sơn Chương 21:

Cài Đặt

Chương 21:

Sau khi sắp xếp xong xuôi, Vân Sâm Nguyệt mới quay lại bên cạnh Tạ Thanh Yến, vừa định há mồm nói gì đó.

Chỉ thấy người kia rũ mắt, đóng nắp chén trà lại, thản nhiên nói một câu: "Thanh âm của nàng, có chút quen tai."

Vân Sâm Nguyệt sững sờ: "Nàng ? Ai?"

"Đại cô nương nhà họ Thích, Thích Bạch Thương."

"......?" Vân Sâm Nguyệt vừa định truy vấn, đã thấy ánh mắt Tạ Thanh Yến hất về phía sau. Nhớ tới Thích Thế Ẩn còn ở sau tấm bình phong, Vân Sâm Nguyệt đành phải tạm thời nén lại không hỏi.

Ngoài lầu.

Nét chữ ngoằn ngoèo kia đã đến chỗ ký tên, Lăng Vĩnh An đứng thẳng dậy, không kịp chờ đợi nhìn khắp bốn phía: "Chu sa đâu? Chu sa !"

Thích Bạch Thương nhặt lên một cây kim, đang định tiến lên, chợt nghe sau lưng lầu hai Chiêu Nguyệt Lâu truyền đến tiếng xé gió quen thuộc khiến sống lưng nàng rùng mình.

“Phanh!”

“Rầm ——”

Khác với lần bị sát cơ bao vây trong rừng đêm hôm đó, lần này thứ rơi xuống không trung là một cái chén trà. Nắp chén đập thẳng vào trán Lăng Vĩnh An, nước trà đổ ập xuống làm Lăng Vĩnh An ướt hết cả người ——

Tuyệt hôn khế thư đã viết đầy mực trong tay hắn cũng bị ướt sũng, dính chặt lại, hiển nhiên là không còn giá trị nữa.

"Ái!" Lăng Vĩnh An bất ngờ bị đập ngã đè lên gia phó. Đợi đến lúc hắn đứng dậy trong tiếng cười chế giễu của mọi người xung quanh, hắn đã hoa mắt chóng mặt và tức giận đến mức thở hổn hển, "Ai?! Muốn c.h.ế.t phải không?! Có tin ta dẫn người sao toàn tộc ngươi không ——"

Nửa câu sau vì nhìn thấy bóng dáng ở gần cửa sổ lầu hai mà im bặt.

Thích Bạch Thương nhìn Lăng Vĩnh An đang cứng đờ, lại quay người nhìn về phía lầu hai.

Qua tấm rèm mỏng, bóng dáng người kia cũng mơ hồ, khiến nàng chẳng thể nhìn rõ là ai, chỉ nghe một giọng nói ôn hòa nhưng rõ ràng, phủ qua những tiếng đàm tiếu khác: "Hôn sự này không thể phế, nếu không, tất tổn hại danh dự trăm năm của Bình Dương Vương Phủ và Khánh Quốc Công phủ."

Thích Bạch Thương nhíu mày, chờ Lăng Vĩnh An phản bác, nhưng nàng không ngờ rằng Lăng Vĩnh An lại giống như người câm, khí thế ngông cuồng vừa rồi không còn sót lại chút nào. Nàng thấy không ổn, đang định mở miệng.

"Thích cô nương yên tâm, việc này do ta làm chủ cho ngươi."

Thanh âm người nọ trong trẻo như ngọc, càng hơn cả thanh âm đàn sáo.

"Trong tháng này, ta nhất định thay mặt trưởng bối Bình Dương Vương Phủ tự mình đến nhà họ Thích hạ sính lễ. Lấy danh nghĩa Trưởng công chúa phủ, chúc mừng hai nhà Lăng - Thích kết thông gia."

"............" Thích Bạch Thương im lặng vài giây, ngẩng đầu nhìn lên lầu hai.

Qua tấm rèm mỏng, giọng nói của cô gái dưới mũ có rèm có vẻ run rẩy, không biết là cảm động hay cảm xúc gì khác: "Xin hỏi... Các hạ là?"

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Một tức qua đi, cuối cùng cũng có người tỉnh táo lại, khó có thể tin kêu lên cái tên quen thuộc vang vọng khắp Đại Dận thời gian gần đây——

"Là Định Bắc Hầu, Tạ Thanh Yến!"

"Định Bắc Hầu thật sự là có lòng tốt, nhưng cũng không thể không hỏi rõ trắng đen, tùy tiện ra mặt định hôn sự cho cô nương chứ!" Trong xe ngựa quay về phủ, ngay cả Liên Kiều cũng xé khăn tay để xả giận: "Khó khăn lắm mới khiến Lăng Vĩnh An lập lời thề và lập khế ước, chỉ còn thiếu một bước, một bước nữa thôi ... Vậy mà cuối cùng chỉ vì một câu của hắn tất cả trở thành uổng phí! Tê…… Đau đau đau……”

Ngón tay Thích Bạch Thương bôi t.h.u.ố.c cho nàng nhẹ nhàng hơn: "Đúng vậy."

Liên Kiều cau mày, vừa vắt óc suy nghĩ cách an ủi cô nương nhà mình. Lại nghe bên cạnh từ từ chậm rãi thở dài: "Phải mời bà khóc tang, tốn của ta ba ngày tiền chữa bệnh. Uổng phí."

"...?" Liên Kiều vừa bực mình vừa bất lực, "Cô nương, đây là vấn đề sao? Vấn đề là kế hoạch mượn Lăng Vĩnh An gây chuyện để từ hôn đều đổ vỡ, sao ngài nhìn chẳng có vẻ lo lắng chút nào vậy?"

"Vốn dĩ cũng chỉ là tiện tay làm sau khi về kinh," Thích Bạch Thương ngước mắt lên, chấm thêm chút t.h.u.ố.c cao vào trán Liên Kiều, "Thời gian còn rất lâu, cũng không cần quá để ý."

"Tạ Thanh Yến là cháu ngoại của Thánh Thượng, vốn dĩ nhất ngôn cửu đỉnh, bây giờ còn viện dẫn danh nghĩa Trưởng Công chúa, một khi đã nói ra, hôn sự của ngài quả thực vững như thành đồng!" Liên Kiều lầm bầm, đột nhiên mắt sáng lên: "Cô nương, ngài nói Định Bắc Hầu có phải vì danh tiếng của nhà họ Thích và nhị cô nương, nên mới mở lời làm chủ thúc đẩy chuyện này không?"

Thích Bạch Thương qua loa đáp: "Có thể."

"Vậy thì đơn giản!" Liên Kiều chuyển đến bên cạnh Thích Bạch Thương, "Đợi hai ngày nữa, nhị cô nương các nàng từ Hộ Quốc Tự cầu phúc trở về, bảo nàng tìm cớ đi gặp Định Bắc Hầu một lần, nói hộ cho ngài!"

"Không được." Ánh mắt Thích Bạch Thương trong veo: "Uyển Nhi chưa xuất giá, gặp riêng ngoại nam, một khi để người ta mượn cớ, nàng làm sao tự xử?"

Liên Kiều vội la lên: "Cô nương ngài vì từ hôn không tiếc thanh danh của bản thân, trực tiếp cùng Lăng Vĩnh An giằng co giữa đường. Hiện tại, cũng chỉ là để cô nương Uyển Nhi tự mình đi gặp......"

"Chuyện này đừng nhắc lại nữa," Thích Bạch Thương hiếm hoi có lúc dùng ngữ khí lạnh lùng, "Uyển Nhi khác với ta, danh dự của muội ấy chưa bị tổn hại, danh tiếng lại lừng lẫy Kinh Thành, tương lai nên có vị hôn phu mà mình yêu thích, và tương lai rạng rỡ tốt đẹp. Ta bảo vệ danh tiếng muội ấy còn không kịp, làm sao có thể kéo muội ấy cùng rơi vào vũng lầy?"

Thấy Thích Bạch Thương thật sự tức giận, Liên Kiều đành phải bĩu môi im lặng để mặc nàng bôi thuốc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc