Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vân Sâm Nguyệt nghe đến đây, chỉ cảm thấy huyệt thái dương giật giật.
Hắn quay đầu nhìn Tạ Thanh Yến.
Người kia nghe xong một phen lời lẽ hoang đường, sắc mặt lại vẫn không thấy nửa điểm tức giận, hắn cúi nhìn Lăng Vĩnh An, mặt mày ôn nhuận, nhưng rõ ràng có vẻ hơi nhạt nhẽo xa cách.
“Đã là hy vọng của Bình Dương Vương phủ,” hắn nói, giọng nhẹ mà sâu, “ta sẽ thành toàn.”
“Gì ? Thành ... thành toàn ?”
Lăng Vĩnh An sững sờ tại chỗ, còn tưởng lỗ tai mình có vấn đề, nghe nhầm rồi.
“Chuyện từ hôn, không cần nói thêm.” Giọng Tạ Thanh Yến trầm ổn, thong thả như ngọc rơi trên mâm bạc, “Nếu ngày Bình Dương Vương phủ đưa sính lễ, thế tử không có mặt ở Kinh thành, ta có thể thay phụ thân ngươi, thay Bình Dương Vương phủ đích thân đến Thích gia… đưa sính.”
“?!”
Lăng Vĩnh An như bị sét đ.á.n.h giữa trời quang, ngây người, miệng há hốc không thốt nổi một tiếng.
Vân Sâm Nguyệt bật cười phụt một tiếng, vội lấy quạt che miệng. Chờ bình tĩnh lại, hắn ho khan hai tiếng, vội vã đuổi theo Tạ Thanh Yến vừa rời khỏi phòng.
Ra đến hành lang, Vân Sâm Nguyệt sải bước kề vai, giọng thấp đủ để chỉ hai người nghe thấy:
“Ngươi đây là muốn đi đâu?”
“Đông Các.”
Tạ Thanh Yến điềm nhiên đáp, sắc mặt nhàn nhạt, ánh mắt lạnh như sương.
“Nếu Thích Thế Ẩn bây giờ mà lộ diện, một chân đá văng Lăng Vĩnh An ra khỏi Chiêu Nguyệt Lâu, chẳng phải làm hỏng cả bàn cờ rồi sao?”
Vân Sâm Nguyệt gật đầu, cười nhạt:
“Cũng đúng, vẫn nên giữ chân hắn lại kẻo hỏng việc.”
Hai người vừa đi được mấy bước, còn chưa kịp rẽ qua khúc cua nơi hành lang, bỗng nghe phía sau Tây Các ồn ào tiếng người, bước chân lộn xộn đuổi nhau hướng xuống lầu.
Dẫn đầu, không ai khác mà chính là Lăng Vĩnh An, dáng vẻ c.ắ.n răng nghiến lợi, hùng hổ hùng hổ hổ.
“Chuyện gì vậy?”
Vân Sâm Nguyệt đưa tay chặn một gã sai vặt đang hoảng hốt chạy qua.
“Bẩm công tử,” tên kia thở dốc, “Đại cô nương Thích gia đến ! Chắc là nghe được chuyện bị từ hôn truyền khắp Kinh thành, nên… cũng chẳng sợ tổn hại khuê danh mà ....”
“Hôm nay, ” Tiếng Lăng Vĩnh An từ trong vọng ra, the thé và đầy phẫn nộ: “Ta nhất định khiến cho cái sửu bát quái đó nhận rõ thân phận của mình! Chỉ bằng nàng ta mà cũng mơ trèo cao vào Bình Dương Vương phủ sao?!”
Vân Sâm Nguyệt khẽ nhún vai, nheo mắt nhìn Tạ Thanh Yến:
“Bình Dương Vương cùng đại thế tử cũng được xem là nhân vật oai hùng một phương, thật đáng tiếc… .”
Tạ Thanh Yến chỉ cười, ánh mắt thoáng qua bóng người dưới lầu, rồi hờ hững quay đi.
“Ai u, cô nương của ta ơi… sao số người lại khổ thế này …”
Trước cửa lâu, một ma ma tuổi đã ngoài năm mươi, y phục tề chỉnh, ngồi nghiêng bên cột, vừa đ.ấ.m n.g.ự.c vừa than khóc.
“Tuổi còn trẻ đã mất mẫu thân, không người chăm sóc, nay lại bị người ta vứt bỏ, vũ nhục giữa chốn kinh kỳ… sao mà đáng thương thế này!”
Tiếng khóc vừa bi vừa t.h.ả.m khiến người qua đường tò mò đứng lại.
Chỉ chốc lát, đã có một vòng người vây quanh. Lão phụ kia từ kẽ ngón tay liếc trộm ra, thấy người càng lúc càng đông, liền càng khóc lớn hơn:
“Ai u, cô nương nhà ta số khổ a! Cái tên phu quân tương lai ấy thật chẳng phải người! Sao có thể tàn nhẫn giẫm đạp thanh danh một nữ tử như vậy a! Sau này ... sau này cô nương nhà ta biết làm sao đây ... cô nương a ....”
“……”
Chính giữa đám đông, một nha hoàn trẻ tuổi che mặt bằng khăn lụa, lo lắng ghé sát vào người cô nương đội mũ có rèm sa mỏng, mặc một bộ xiêm áo vải xanh giản dị, đôi tay giấu trong tay áo, bình tĩnh nhìn sự việc trước mắt.
“Cô nương, này ... như vậy thật sự được sao ?”
Hai người xuất hiện trong đám đông chính là Liên Kiều và Thích Bạch Thương, cả hai đã sớm hóa trang kỹ lưỡng. Liên Kiều đã dùng t.h.u.ố.c nhuộm da, mặt hơi sưng đỏ; nàng lấy mảnh vải che nửa bên mặt, để lộ bên cạnh mũi ba nốt ruồi đen to, nhìn từ xa trông hệt một hảo hán lục lâm.
“Đừng sợ.”
Thích Bạch Thương liếc một cái về phía Tử Tô ẩn trong đám người, tùy thời ứng biến, giọng lười nhác mà tinh tế: “Bà bà thuê đến ở đâu vậy? Diễn tốt lắm.”
Mặt Liên Kiều ửng đỏ, ngượng ngùng đáp: “Khóc tang.”
“……” Thích Bạch Thương cách rèm sa chậm rãi quay đầu lại nghi hoặc nhìn Liên Kiều: “?”
"Này ... không phải là thời gian eo hẹp, không kịp tìm gánh hát sao," Liên Kiều gãi dưới mặt có chút ngứa sau khi dùng thuốc, "Hơn nữa khóc tang, giá rẻ."
Thích Bạch Thương im lặng, một lúc sau mới gật gật đầu: "Làm tốt lắm."
Hai người khẽ trao đổi, giọng cố đè ép đến mức thấp nhất để tránh lọt vào tai người bên cạnh. Bên ngoài Chiêu Nguyệt Lâu, tầng tầng lớp lớp đều là người, tiếng đàm tiếu râm ran.
Trong lúc lão bà khóc tang ngưng lại để điều tức lấy hơi, từ trong lầu có tiếng bước chân hỗn loạn vọng ra, kèm theo giọng the thé của một nam nhân: “Mau làm mụ già đó câm miệng lại!”
Qua màn sa che, Thích Bạch Thương liền trông thấy đám công tử hoàn khố ùa ra. Người dẫn đầu dáng vẻ yếu ớt, bước chân phù phiếm, cũng chính là người vừa hét to. Người này hẳn là Lăng Vĩnh An.
Lão phụ khóc tang thấy tình thế không ổn, cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, trong lúc mọi người đang tập trung sự chú ý về phía người tới thì động thân đứng lên, rẽ đám người, chạy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










