Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Ước lạnh giọng: "Bây giờ cô có thể ra ngoài được rồi."
Dì Vương cũng phụ họa: “Phu nhân, ở đây có tôi lo liệu, cô có thể đi dọn đẹp lại bản thân một chút."
Đường Kiều Kiều bĩu môi: "Tôi thấy mình ổn mà."
"Bẩn như quỷ.” Thẩm Ước chẳng buồn mở mắt, lạnh lùng phun ra mấy chữ.
"Làm gì có?” Đường Kiều Kiều đưa tay sờ lên mặt, nhưng vừa chạm vào liền thấy một mảng lem luốc. Cô đưa tay lên ngửi, lập tức bị mùi rượu lẫn mồ hôi xộc vào mũi.
"Thối chết đi được." Người đàn ông tiếp tục buông lời chê bai.
"A... !” Đường Kiều Kiều hét lên kinh hãi, lập tức xoay người lao ra khỏi phòng, chạy thẳng về phòng mình.
Trước gương, cô tròn mắt nhìn chính mình. Trong gương là một khuôn mặt nhòe nhoẹt, đường kẻ mắt và mascara lem nhem cả lên, trên mặt còn có vài vệt đen loang lổ, lớp trang điểm thì loang lổ, chẳng khác nào một con mèo hoa.
Đúng rồi! Chủ nhân trước của cơ thể này hôm qua vì muốn tỏ tình với Thẩm Lương ở khách sạn mà mất mặt, sau đó còn uống một đống rượu, chẳng tẩy trang cũng không tắm rửa, say khướt rồi ngủ luôn.
Sáng nay lúc mở mắt ra, cô đã trở thành Đường Kiều Kiều này. Đường Kiều Kiều ghét bỏ ngửi thử mùi chua chua trên người mình, lập tức xả nước tắm ngay.
Chủ nhân trước của cơ thể này có gu thẩm mỹ quá kém, thích trang điểm đậm và phối đồ lòe loẹt, bị cư dân mạng chê là diêm dúa đến mức phản cảm.
Nhưng thực ra, cơ thể này có một gương mặt rất hợp với giới giải trí: mái tóc đen tuyền bóng mượt, đôi mắt to tròn như mắt hạnh, đuôi mắt hơi nhếch lên một cách tự nhiên, khuôn mặt trái xoan với chiếc mũi cao thẳng. Khi cười thì ánh mắt cong cong dịu dàng, khi không cười lại toát lên vẻ quyến rũ lười biếng đầy mê hoặc.
Chỉ là trước đây, vì thẩm mỹ kém mà tự làm bản thân trở nên quê mùa.
Đường Kiều Kiều cẩn thận dưỡng da, thoa kem dưỡng thể lên làn da trắng nõn của mình, sau đó hít sâu một hơi. Căn phòng lập tức tràn ngập mùi hương đào nhè nhẹ, thơm mát dễ chịu.
Sau khi chỉnh trang bản thân xong, cô thẳng tiến xuống bếp.
Dì Vương đang bận rộn trong bếp, vừa thấy Đường Kiều Kiều bước vào liền ngẩn người.
Đường Kiều Kiều hơi căng thẳng: "Sao thế? Trên mặt tôi còn dính gì à?”
"Không, không phải! Chỉ là... đây là lần đầu tiên tôi thấy phu nhân ăn mặc như thế này. Nhìn đẹp hơn hẳn! À không, ý tôi không phải là trước đây phu nhân không đẹp…” Dì Vương vội vàng giải thích, sợ cô hiểu lầm.
Đường Kiều Kiều phẩy tay, thản nhiên nói: "Không sao, trước đây gu ăn mặc của tôi đúng là xấu thật."
Dì Vương thở phào nhẹ nhõm. Bà ấy cảm thấy hôm nay phu nhân thay đổi rất nhiều, bà ấy cũng thích phiên bản này của cô hơn.
"Phu nhân, tôi đã thay hết quần áo và chăn ga cho cậu chủ rồi. Giờ tôi định nấu chút gì đó cho cậu ấy, cô có muốn ăn gì không?”
Đường Kiều Kiêu nhìn lướt qua căn bếp rồi cười nói: "Bà cứ nghỉ đi, để tôi nấu cho anh ta."
Dì Vương ngạc nhiên: "Cô biết nấu ăn sao?"
Đường Kiều Kiều đắc ý cười: "Đương nhiên rồi, nấu ăn chính là sở trường của tôi đấy!"
Dì Vương: "Vậy được, nếu cần gì, phu nhân cứ gọi tôi.”
Sau khi dì Vương rời đi, Đường Kiều Kiều mở tủ lạnh ra xem xét. Bên trong chất đây đủ loại thực phẩm tươi ngon. Xét thấy Thẩm Ước đang bệnh, cô quyết định nấu thứ gì đó thanh đạm một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







