Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từ Tu Tiên Giới Xuyên Thành Thiên Kim Thật Dùng Mỹ Thực Nghịch Tập Trong Giới Giải Trí Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Khu vườn giờ đây tiêu điều hoang tàn, chỉ còn trơ lại mấy ụ đất trống. Dì Vương từng nói vườn sau vốn trồng đầy các loài hoa quý hiếm, nhưng từ sau khi Thẩm Ước gặp chuyện, anh đã cho người làm nhổ sạch, không để sót lại một cọng cây nào.

"Thẩm Ước, anh có thể cho tôi dùng khu vườn sau nhà không?” Đường Kiều Kiều nuốt miếng cuối cùng của cái bánh, quay đầu lại hỏi.

"Khụ khụ khụ..." Đúng lúc đó, Thẩm Ước vừa cắn một miếng to, đang ăn ngon lành thì bị câu hỏi bất ngờ của cô làm giật mình, bánh kẹp sặc vào khí quản khiến anh ho sặc sụa.

"Ăn từ từ thôi, có ai giành với anh đâu." Đường Kiều Kiều vội vàng đưa ly nước ở đầu giường cho anh.

Thẩm Ước uống nước xong, thở hắt ra một hơi. Suýt nữa thì bị nghẹn chết thật rồi.

Anh thầm nghĩ, Đường Kiều Kiều nhất định là khắc tinh của đời mình.

"Khóe miệng anh dính nước sốt kìa, nhìn giống hệt một con mèo nhỏ mà tôi từng thấy trước đây." Đường Kiều Kiều bật cười khúc khích.

Thẩm Ước thẹn quá hóa giận: "Tại cô cả đấy, làm bữa sáng dở tệ." Khiến anh ăn mà cũng ra nông nỗi này.

Đường Kiều Kiều cũng bực: "Ăn gần hết rồi mà còn chê."

Giỏi thì lần sau đừng ăn nữa. Nhưng cô lại không nói câu đó ra, vì lúc thấy Thẩm Ước với vệt nước sốt vương bên mép, cơn tức trong lòng cô giống như một quả bóng bị ai đó chọc thủng, xẹp lép.

Thẩm Ước từng là một chàng trai kiêu ngạo, là người thừa kế tương lai của tập đoàn Thẩm thị. Vậy mà chỉ vì tai nạn xe hơi năm đó, anh đã rơi vào vực thẳm, quyền lực trong công ty cũng bị gạt bỏ, ngay cả vợ cũng không phải do anh lựa chọn. Nếu không phải cô xuyên tới đây, không biết nguyên chủ còn hành hạ anh thế nào nữa.

Giờ thì đến cạo râu, anh cũng chẳng buồn làm.

Đường Kiều Kiều im lặng một lúc lâu. Thẩm Ước có hơi chột dạ, tự hỏi có phải mình đã nói nặng lời quá rồi không. Dù sao cũng chỉ là chê "bữa sáng dở tệ" thôi mà, có gì to tát đâu.

Anh hắng giọng: "Lần sau đừng làm to thế này."

Đường Kiều Kiều hào hứng đáp: "Tôi đang nghĩ, cái vườn hoa phía dưới kia cho tôi dùng được không? Để không cũng phí mà."

"Cô định làm gì, trồng hoa à?”

Đường Kiều Kiều lắc ngón trỏ: "Không, là trồng rau."

"Ở cái biệt thự đất chật người đông thế này mà đòi trồng rau? Nhà họ Thẩm thiếu tiền tới mức đó à?" Thẩm Ước cười lạnh.

"Rau tôi trồng, qua tay tôi nấu, chắc chắn sẽ ngon hơn bây giờ nhiều." Đường Kiều Kiều ngẩng đầu. "Nhưng quan trọng nhất là... vì anh."

Thẩm Ước hơi sững lại, sau đó cười khẩy: "Cô tham ăn thì có, liên quan gì đến tôi."

Đường Kiều Kiều quyết định hé lộ một chút bí mật: “Anh có muốn đứng dậy đi lại được không?”

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Thẩm Ước lập tức sa sầm.

"Nếu tôi nói, tôi có một liệu pháp ẩm thực kết hợp với một bộ châm cứu gia truyền có thể chữa khỏi chân cho anh, anh có tin không?”

Thẩm Ước chỉ nghĩ cô đang nói nhảm. Bao nhiêu bác sĩ hàng đầu thế giới còn bó tay, một diễn viên tuyến 18 như cô thì biết được gì?

"Tôi biết bây giờ anh chưa tin, nhưng sau này sẽ hiểu."

Thẩm Ước chẳng tin vào mấy món thực dưỡng gì đó, nhưng nhìn vào ánh mắt chân thành của cô, anh ngẫm nghĩ rồi nói: "Tùy cô, nhưng nếu cô làm vườn loạn lên, đừng trách tôi san bằng hết."

Đường Kiều Kiều mỉm cười: "Anh cứ yên tâm."

Nói là làm, sáng hôm đó cô đã huy động hết người làm trong biệt thự ra, cùng nhau xới đất, bước đầu hình thành một mảnh vườn rau đúng nghĩa.

Cô đang chuẩn bị làm tiếp thì biệt thự bất ngờ có khách không mời — Thẩm Lương và mẹ anh ta, cũng chính là chị dâu của Thẩm Ước, Hồ Hồng.

"Dì Vương, dì tiếp khách giúp con một lát, con thay đồ rồi xuống ngay." Biết đối phương không có thiện ý, cô cũng chẳng thể để mất thế chủ động.

Thẩm Lương ngồi trên sofa mà như ngồi trên đống lửa, chẳng thoải mái chút nào. Hắn ta vốn không muốn đến đây.

"Con đã nói là con không muốn tới, mẹ cứ bắt con đến. Tại sao con phải xin lỗi cô ta chứ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc