Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cho tôi ba cái bánh bao chiên, một bát súp cay."
Cô nhẹ nhàng lắc lắc chiếc bánh bao chiên trắng mịn tròn trịa rồi cắn một miếng. Đôi mắt cô lập tức sáng rỡ – ngon hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Vừa cắn một miếng, hương thịt đã lan tỏa khắp khoang miệng, hoàn toàn không có chút mùi hôi nào của thịt heo. Bát súp cay đầy ắp topping, vị mềm mại, cay nồng mà không gắt, càng nhai càng thơm.
Ngon đến mức muốn khóc, chuyến đi này quả thật không uổng công.
Ngồi cạnh Tiểu Tiểu là một cô gái mặc áo trắng đang ăn sushi. Nhìn cô gái tóc đuôi ngựa ăn bánh bao chiên ngon lành, lại ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của thịt, cô nàng cũng bỗng cảm thấy món sushi lạnh ngắt trong tay mình chẳng còn hấp dẫn chút nào.
Cô gái này là fan của Chu Mộng, đã đến xếp hàng từ rất sớm. Cô ấy mắc chứng chán ăn suốt một thời gian dài, lần này cũng chỉ muốn đến ủng hộ thần tượng. Cầm được hộp sushi xinh xắn trên tay, cắn một miếng thì không tài nào nuốt tiếp nổi.
Nhưng lúc này, ngửi thấy mùi thơm của bánh bao chiên, miệng cô ấy lại bất giác tiết ra nước bọt.
Cô gái hỏi: "Món đó ngon thật à?"
Tiểu Tiểu gật đầu lia lịa: "Ngon cực kỳ, không mua là tiếc đó."
Tiểu Tiểu định quay lại mua thêm vài cái, nhưng lúc này quầy của Đường Kiều Kiều đã có không ít người bị mùi thơm thu hút tìm đến.
"Xong rồi, báu vật bị lộ rồi. Giờ này chắc không mua được nữa mất."
Cô gái áo trắng vẫn còn nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng lặng lẽ xếp hàng theo Tiểu Tiểu. Dần dần, hàng người ngày một dài thêm.
Chu Mộng đứng nhìn mà trong lòng bắt đầu dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.
"Chị ơi, em lại tới nữa đây, lần này em lấy mười cái bánh bao chiên, ba bát súp cay Hồ Lạt nhé."
Tiểu Tiểu đã tính kỹ rồi, định mua mang về cho cha mẹ cùng ăn thử.
Đường Kiều Kiều cười áy náy: "Ngại quá, tụi chị vừa họp nhanh một chút, bây giờ mỗi người chỉ được mua tối đa bốn cái bánh bao chiên và một bát súp thôi ạ."
"Vậy à, biết vậy lúc nãy em mua thêm rồi..." Tiểu Tiểu tiếc ngẩn ngơ: "Vậy lấy bốn cái vậy."
Sau Tiểu Tiểu là cô gái mặc áo trắng. Cô gái hơi ngập ngừng: "Tôi lấy giống cô ấy."
Đường Kiều Kiều cười tươi: “Được, bạn chờ một chút nhé."
Cô gái áo trắng vừa cầm bánh bao chiên cùng súp Hồ Lạt lên đã bị hương thơm quyến rũ làm bụng sôi ùng ục. Khi nếm miếng đầu tiên, cô ấy lập tức hiểu lời cô gái tóc đuôi ngựa nói không hề quá lời.
Lần đầu tiên trong đời cô ấy ăn được món bánh bao chiên ngon đến vậy!
Cô ấy không còn để ý đến hình tượng, ba miếng là xong một cái bánh bao chiên, "ực ực" vài hớp là hết nửa bát súp.
Từ khi mắc chứng chán ăn, đây là lần đầu tiên trong nhiều tháng qua cô ấy được ăn ngon miệng đến vậy.
Cô gái áo trắng đó không chỉ là fan của Chu Mộng, mà còn là một blogger nổi tiếng trên Weibo với hàng trăm nghìn lượt theo dõi – tên là Lam Khả.
Lam Khả (tích xanh): "Đề cử nhiệt liệt!!! Bánh bao chiên và súp cay của Đường Kiều Kiều ngon đến phát khóc! Dạo gần đây mình bị chán ăn, gần như không nuốt nổi thứ gì, vậy mà bánh bao và súp của cô ấy thực sự đã cứu rỗi cái bao tử của mình. (Tuyệt đối thật lòng, nếu là quảng cáo thì cho mình ăn gì cũng muốn ói!)"
[Blogger không phải fan Chu Mộng à? Sao không review sushi của cô ấy mà lại đi khen đồ ăn của đối thủ??]
[Còn lý do gì nữa, sushi khó nuốt quá chứ sao!]
[Phản đối! Fan nhà Chu Mộng không có loại hai mang thế này nhé, đúng là vì tiền mà làm mất mặt.]
[Cười xỉu với mấy người ở trên, blogger chỉ đang review món ăn thôi, lôi fandom vào làm gì?]
[Ủng hộ blogger. Tôi cũng đang có mặt tại hiện trường, mua cả hai món, thật sự là một trời một vực.]
[Sushi của Chu Mộng chỉ được cái mã ngoài, cơm thì cứng ngắc, cá thì ngấy, giá còn chát nữa chứ...]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










