Cừu Bình An không dám ngẩng đầu, cơ thể khẩn trương mà run rẩy, lắp bắp đáp: "Bọn họ… Bọn họ ở trong sơn cốc."
Nhắc đến sơn cốc, nét sợ hãi thoáng hiện lên trên khuôn mặt lão quản sự, cười gượng: "Hai người đó gan thật đấy." Lão không có ý định đến gần sơn cốc để kiểm tra, thấy Cừu Bình An run rẩy thì chỉ cho rằng nó sợ hãi, mới bật cười chế giễu rồi ra lệnh dỡ mấy lồng tù nhân xuống khỏi xe.
Lão cũng để lại một phần xe tù, dù sao vật hiến tế cũng chẳng đáng giá gì nhưng lồng giam tù nhân thì vẫn có chút giá trị, dùng xong còn phải kéo về.
Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi. Đoàn vận chuyển người hiến tế nhanh chóng quay về theo lối cũ, dù sao Khổ Hải Đạo mỗi năm đều hiến tế một lần, bọn họ đã quen với quy trình này rồi, căn bản là không nghĩ rằng sẽ có chuyện gì xảy ra.
Trì Nhất Huyền ở trong phòng, dùng giao diện trò chơi phóng to bản đồ, quan sát toàn bộ diễn biến. Thấy mọi chuyện diễn ra trôi chảy, y hài lòng thở phào nhẹ nhõm. Cửa đầu tiên coi như qua.
Tiếp theo là nhóm tạp dịch sẽ thả những nô lệ trong lồng tù nhân ra, rồi thông báo bọn họ thuộc sở hữu của ai như trước đó.
Lần này, Trì Nhất Huyền cẩn thận quan sát, cũng phát hiện ra những người này không phải là ai cũng cam tâm tình nguyện mà chấp nhận cả. Có người mặt mày đờ đẫn, có người vì không phải làm vật tế mà mừng rỡ đến rơi nước mắt, cũng có người lộ vẻ cảnh giác khi thấy nhóm tạp dịch thể hiện thiện ý như vậy…
Nhưng chỉ cần bọn họ không phản đối rõ ràng, hoặc là tiếp nhận thức ăn nước uống từ tay nhóm tạp dịch, thì trò chơi vẫn sẽ xác định bọn họ là con dân của Triều Ca, giúp y tích lũy thêm điểm số.
Bởi vậy Trì Nhất Huyền mới biết được tính khả thi của trò chơi này cao hơn là y nghĩ nhiều.
Cuối cùng y cũng có thể yên tâm được rồi, lại chuyển góc nhìn sang phía Quách Thiên Sơn. Phạm vi do thám của Mệnh Khí hiện tại là bán kính 100 dặm. Mặc dù y chưa được tính là tu sĩ, nhưng nhờ có Mệnh Khí đặc biệt nên y đã đạt được thứ có hiệu quả tương tự như thần thức.
Lúc này, nhóm người Quách Thiên Sơn đã cưỡi ngựa đến một nơi cách đó 50 dặm, cũng đã tìm thấy tổ của Huyền Giáp Trùng.
Hình ảnh đầu tiên Trì Nhất Huyền thấy là một hoang mạc mọc kín đầy xương rồng bà, dưới ánh mặt trời thì trông chẳng khác gì đám lông xù xù cả.
"Nhìn có vẻ rất muốn sờ thử nhỉ!"
[Trên gai của chúng có đầy móc ngược, nếu đưa tay ra nhổ thì sẽ rất dễ bị xước tay.] Mệnh Khí giải thích.
Trì Nhất Huyền không khỏi kinh ngạc: "Thế này là để chống lại mấy người thích nhổ gai như ta sao? Thực vật trong tự nhiên đúng là thông minh thật!" Vừa nói, y vừa quan sát cây xương rồng khổng lồ trong vùng đất khô cằn. Đó là một loại xương rồng đặc biệt nổi tiếng với kích thước cao lớn.
Hoang mạc không phải sa mạc, nên thực vật chịu hạn vẫn có thể sinh trưởng. So sánh chiều cao của cây xương rồng khổng lồ và nhóm người Quách Thiên Sơn, Trì Nhất Huyền ước lượng cây này phải cao khoảng 5 mét, thân uốn cong như một người khổng lồ đứng chống nạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)