Mọi người nghe vậy, cuối cùng cũng xác định được rằng mình đã được thu nhận. Cả người bọn họ đồng thời chấn động: “Vâng, thưa chủ nhân.”
Trì Nhất Huyền khẽ gật đầu, hắn ngồi lại xuống ghế, nói: “Ai đã triệu hồi được Mệnh Khí thì bước lên trước hai bước đi.”
Lập tức, có mười người tiến lên.
Y nhấp một ngụm trà: “Nói một chút nghe xem nào, Mệnh Khí của các người là gì, có tác dụng thế nào?” Y vẫn rất tò mò đối với Mệnh Khí.
Nhóm tạp dịch căng thẳng như học sinh tiểu học bị gọi lên bảng, bồn chồn xoa tay rồi từng người một triệu hồi Mệnh Khí của mình ra.
Tạp dịch đầu tiên triệu hồi ra một miếng vải trắng như tuyết:
“Chủ nhân, Mệnh Khí của ta là một cái giẻ lau. Dọn dẹp rất tiện, không cần nước, lau một cái là sạch ngay, mà cái giẻ này còn không hề bị bẩn nữa!”
Tạp dịch thứ hai triệu hồi ra một cây chổi: “Chủ nhân, trước đây ta phụ trách quét sân. Quét một cái là mọi thứ bẩn thỉu đều bay mất.”
Tạp dịch thứ ba triệu hồi ra một chiếc bình gốm, bảo rằng rất tiện để giấu tiền riêng.
Tạp dịch thứ tư triệu hồi ra một con đom đóm ủ rũ. Tạp dịch thứ năm triệu hồi ra một bụi cỏ nhỏ. Tạp dịch thứ sáu triệu hồi ra một sợi dây thừng. Tạp dịch thứ bảy triệu hồi ra một đóa hoa cúc…
Dù đã triệu hồi được Mệnh Khí, nhưng nhóm tạp dịch trông không hề kiêu ngạo mà ngược lại còn có vẻ thấp thỏm bất an. Chỉ có người thứ mười là đứng thẳng lưng - hắn ta triệu hồi ra một cái cân, tự hào nói mình có thể cân được hàng nặng đến năm trăm cân, từng là người kiểm hàng giỏi nhất.
Trì Nhất Huyền: …
“Mỗi một Mệnh Khí đều độc nhất vô nhị, là bảo vật hoàn toàn thuộc về các ngươi. Bao nhiêu người mất mấy chục năm trời mới triệu hồi được, còn các ngươi tuổi trẻ là đã có thể triệu hồi thành công, vậy mà lại không biết quý trọng! Các ngươi gọi nó là gì? Là giẻ lau? Là cái chổi? Đến chó cũng chẳng thèm ấy chứ!”
Trì Nhất Huyền chỉ vào từng người một, giọng điệu lạnh lùng, lời lẽ cũng cực kỳ cay nghiệt: “Ngươi! Miếng vải trắng như vậy, cái gì cũng lau sạch, thế mà lại dùng để làm giẻ lau bình thường? Chó còn biết dùng nó để làm đẹp, lau đi vết sẹo hay vết bớt trên mặt người ta là có thể kiếm đủ tiền để mua quan tài hạ táng cho ngươi ấy chứ! Đến cả loại heo cũng biết dùng nó để lau hết nước trong đầu kẻ ngu dốt như người!”
“Còn ngươi! Cây chổi này, dưới thì quét sạch nhà cửa đường xá, trên thì có thể quét sạch thiên hạ, ngươi có hiểu không hả? Biến nó thành cây chổi có thể quét bay mọi điều xui xẻo trên đời mà cũng không biết hả? Nhà người phải làm tạp dịch cả đời thì cũng đáng lắm!”
“Ngươi! Chưa nghe câu “Lửa thiêu không hết, gió xuân đến là lại sinh sôi” sao? Sức sống mãnh liệt như vậy, mà ngươi dám coi nó như cỏ dại? Mệnh Khí này đúng là quá xui xẻo khi rơi vào tay ngươi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
