Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Con ma thú kia hình dạng giống cá, thân hình to lớn, một đôi vây biến thành cánh dài, đôi mắt đỏ ngầu sâu hun hút, lặn xuống dưới đầm nước, thỉnh thoảng lại nhảy lên khỏi mặt nước kêu lên, vô cùng chói tai.
Lúc Liên Mộ chạy tới, ma thú vừa hay bay lên khỏi mặt nước, suýt chút nữa làm rách màng nhĩ của nàng.
“Đại sư!” Hứa Hàm Tinh phun ra một ngụm máu, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, “Mau chạy đi!”
Kỳ lạ, tại sao phong ấn của tiên gia lại bị một đứa trẻ dễ dàng phá giải như vậy.
Trong đầu Liên Mộ hiện lên nghi vấn, không kịp nghĩ nhiều, lập tức chui vào lưới bảo vệ do Hứa Hàm Tinh dùng linh khí tạo ra.
“Cái này dùng như thế nào?”
Hứa Hàm Tinh đã sắp chống đỡ không nổi, vội vàng niệm vài câu khẩu quyết truyền cho nàng. Liên Mộ tiếp nhận linh khí, làm theo lời hắn nói, toàn bộ áp lực do linh khí được sử dụng mà tạo ra đều chuyển sang người nàng.
Liên Mộ lập tức cổ họng chua xót, phun ra máu tươi, Hứa Hàm Tinh ngã vào người nàng, trên mặt đất còn có hai người nữa.
“...”
Như vậy làm sao mà đi được, tổng không thể bắt cơ thể yếu ớt của nàng một lúc cõng ba người chạy trốn chứ.
Liên Mộ hít sâu một hơi, nhanh chóng quan sát tình hình của con ma thú kia, phát hiện nó không thể leo lên bờ tấn công người, chỉ thông qua tiếng kêu để tấn công tinh thần của người khác.
Nửa canh giờ nó lại nhảy lên một lần, nàng có thể nhân lúc này chuyển người đi.
Nghĩ vậy, Liên Mộ cõng người nhanh chóng chuồn mất, đi tới đi lui hai lần, thân thể nàng mệt mỏi tới mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mí mắt cứ díp lại, toàn thân dần dần mất hết sức lực.
Đỡ người hộ vệ cuối cùng dậy, mơ mơ màng màng đi về phía xa, đôi chân gầy yếu run rẩy.
Mệt quá, chờ tên nhóc đó tỉnh lại, nhất định phải moi một khoản lớn.
Sức lực mất đi càng lúc càng nhanh, còn chưa đi được bao xa, lưới bảo vệ do linh khí tạo ra đột nhiên vỡ tan, tiếng kêu của ma thú làm nàng thất khiếu chảy máu, không thể đứng vững nữa, thân thể như tờ giấy bị gió thổi ngã xuống đất.
Liên Mộ cảm thấy óc mình sắp bị chấn động đến nát bấy, xé hai mảnh vải từ trên quần áo xuống, nhét vào tai, cố gắng mở miệng.
“Ồn ào chết đi được.” Thiếu niên tóc đuôi ngựa nhảy xuống khỏi lưng diều bạc, mấy ngón tay thon dài thò vào trong nước, ánh mắt lướt qua linh khí bị hỏng trên mặt đất, trầm tư một lát.
Đệ tử áo xanh đi theo nghi ngờ: “Con ma thú này đã bị phong ấn hơn một trăm năm, tại sao lại đột nhiên nổi loạn?”
“Chắc chắn là do tên nhóc kia.” Một đệ tử khác nhìn về phía thiếu nữ, đột nhiên sững sờ, sắc mặt hơi méo mó, “Lại là nàng, nàng lấy đâu ra linh khí, chẳng lẽ nàng biết bản thân không vào được tông môn, liền nghĩ đủ mọi cách gây rối để thu hút sự chú ý của sư tôn?”
Thiếu niên ngự kiếm rõ ràng cũng nhận ra, nhưng lại không hề liếc mắt nhìn qua: “Linh khí bị hỏng đều là loại lưu hành ở phàm trần, không có tác dụng với phong ấn.”
“Là ma tộc của Hắc Uyên.” Thiếu niên tóc đuôi ngựa đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng, “Bọn chúng lại dám tới Quy Tiên Tông gây rối.”
“Sư đệ, đệ dẫn người dọn dẹp sau núi, ta đi đuổi theo.” Thiếu niên ngự kiếm nói, “Những linh khí này hẳn không phải của nàng, gần đây có thể còn có người khác, nhất định phải bảo vệ những người bị ảnh hưởng.”
“Vâng.”
…
Trong bóng tối, âm u ẩm ướt, ánh nến lay động.
Liên Mộ cảm thấy toàn thân như đang ngâm trong nước, hai tay bị trói, trên eo bị trói một sợi dây xích nặng nề, kéo nàng xuống đáy nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















