Beta: Thỏ SN + Vô Phương
Ta cắn môi, không dám nói một câu.
Một lúc sau, cơn tức giận của Thái hậu dần tan đi, bà phất ống tay áo xoay người nói: “Đứng lên đi.”
“Tạ ơn Thái hậu.” Ta đứng lên, nghe bà nói tiếp: “Ngươi cũng đừng trách ai gia nói nặng lời, Hoàng thượng đăng cơ đã bốn năm vẫn chưa có người nối dõi, ai gia vô cùng lo lắng. Tuyển tú nữ để các ngươi vào cung, sinh con đàn cháu đống cho Thiên triều ta, đó là trách nhiệm của các ngươi! Chuyện tiền triều chắc hẳn ngươi cũng biết rất rõ.”
Bàn tay giấu trong tay áo hơi nắm chặt, ta có chút kinh ngạc nhìn người trước mặt.
Bà gấp gáp như vậy là vì lo lắng vấn đề con nối dõi dòng họ Hạ Hầu. Thật ra ta đã từng được nghe những chuyện này, đương nhiên ta biết rõ chuyện tiền triều. Nếu không phải con cái của Gia Thịnh đế quá hiếm muộn chắc chắn không đến phiên gia tộc Hạ Hầu…
Bỗng nhiên tĩnh tâm lại, có một số việc ta không nên suy nghĩ quá nhiều. Mặc kệ Hạ Hầu Tử Khâm đoạt được ngôi vị Hoàng đế như thế nào, triều đại hiện tại là thiên hạ của dòng họ Hạ Hầu. Ta thân là phi tần chốn hậu cung, không nên suy đoán lung tung việc này. Có điều những lời hôm nay Thái hậu nói với ta không chỉ ẩn chứa nỗi lo lắng về vấn đề con nối dõi mà dường như còn chứa đựng một thứ khác.
Nhưng cuối cùng là điều gì? Thực sự ta không nghĩ ra được.
Cúi đầu đứng bên người Thái hậu, bà không nói thêm gì nữa, một lúc sau mới nói xa xăm một câu: “Trước mắt chỉ còn cách sinh nhật Hoàng thượng một tháng nữa.”
Ta hơi kinh ngạc, mới nhớ tới ngôi vị Hoàng hậu trong cung còn chưa xác lập, chắc hẳn việc này sẽ khiến Thái hậu nhọc lòng, vất vả hơn nữa. Sau đó lại nghĩ tới những lời nói của Cố Khanh Hằng lúc ở Thượng Lâm Uyển, đến lúc đó các quốc gia nhất định sẽ phái sứ giả qua đây, cũng có thể là Hoàng đế của các quốc gia sẽ tự mình đến.
Thái hậu lo lắng vì chuyện này, thực ra ta cũng rất hiểu.
Đang nghĩ ngợi. Đã thấy Thái hậu xoay người, nhìn ta nói: “Diêu phi xảy ra chuyện, ngươi mới hồi cung chắc hẳn chưa đi qua Trữ Lương cung thăm hỏi nàng, lần này hãy đi cùng ai gia qua bên đó một chuyến.” Vừa dứt lời bà đã đi về phía trước.
Ta vội đi theo, nhỏ giọng hỏi: “Thái hậu, tình hình của Diêu phi thế nào rồi ạ?”
“Chẳng qua bị chấn động một chút thôi, không có gì đáng lo ngại.” Bà nói nhàn nhạt, bên ngoài Thiển nhi thấy Thái hậu đi ra, vội bước lên đỡ bà.
Ta không nói, im lặng theo sát phía sau.
Đến khi bước vào cửa, lại thấy một người đi ra, ta liếc mắt nhìn, đã lâu rồi ta không gặp Thư quý tần.
Nhìn sắc mặt của nàng ta cũng không tốt lắm, chỉ khom người về phía chúng ta nói: “Thần thiếp tham kiến Thái hậu, Đàn phi nương nương.
Thái hậu khẽ ừ rồi mới nói: “Diêu phi thế nào rồi?”
“Bẩm Thái hậu, hiện tại nương nương đã tỉnh, Hoàng thượng đang ở bên trong.” Lúc nàng ta nói những lời này, lặng yên liếc nhìn ta, khóe miệng chợt mỉm cười.
Ta không để ý tươi cười đáp trả lại nàng ta, bây giờ người mang long thai là Diêu phi chứ không phải Thư quý tần nàng, nàng ta có ý gì chứ.
Nghe vậy, Thái hậu không nói thêm gì nữa, chỉ bước vào bên trong.
Ta tính đi theo, lại nghe Thư quý tần đột nhiên nói: “Nương nương, người đang cười sao? Người thực sự không nôn nóng chút nào sao?”
Ta cười khẩy nói: “Bản cung thấy ngươi cũng không nôn nóng gì cả, vậy cớ gì bản cung phải nóng lòng chứ.”
Sắc mặt của nàng ta chợt thay đổi, đang muốn mở miệng, lại bị ta ngắt lời nói: “Xem ra Thư quý tần đã quên chuyện lần trước bị Hoàng thượng phạt cấm cung, vậy thì hôm nay bản cung nhắc lại với ngươi một lần nữa, ở trong cung không nên nhiều lời.” Dứt lời, ta không thèm nhìn nàng ta, nhấc chân đi vào bên trong.
Người phía sau không nói gì, nhưng ta cảm nhận được cơn tức giận của nàng ta.
Ngẫm lại, lúc mới vào cung, ta chẳng qua chỉ là một cung nữ thấp bé, còn nàng ta đã là quý tần nương nương cao cao tại thượng. Khi đó nàng ta thật kiêu ngạo, khiến bây giờ mỗi lần ta nghĩ lại đều cảm thấy tim đập nhanh. Có điều tiếp xúc mới biết, cho dù thân là quý tần nhưng nàng ta cũng phải dựa vào người khác để sống.
Nhưng Tang Tử ta không muốn cuộc sống như thế.
Thái hậu quay đầu nhìn ta, thấy ta theo phía sau, cũng không nói thêm gì nữa.
Bước vào, có cung nữ nhìn thấy giúp chúng ta dỡ tấm rèm lên, nhìn thấy mặt người đó, ta mới biết, thì ra là Quyến nhi, “Thái hậu, Đàn phi nương nương.” Quyến nhi nhỏ giọng hành lễ.
Thái hậu phất phất tay, nàng vội lui tới bên cạnh. Người bên trong cũng nghe thấy tiếng động, ta vừa bước qua tấm rèm, đã nghe thấy giọng nói của hắn truyền đến: “Sao mẫu hậu lại tới đây? Trẫm nghe cung nữ nói đêm qua người ngủ không ngon, hôm nay rất mệt mỏi. Trẫm thấy người nên trở về nghỉ ngơi, ở đây cũng không có việc gì cả.”
Lời của hắn làm cho lòng ta khẽ động, ta ngoái đầu liếc nhìn Quyến nhi. Thì ra Thái hậu dùng lý do này cho nên mới không đến Trữ Lương cung sao? Nếu đã như vậy sao bây giờ lại tới?
Đi tới bên trong, hành lễ với hắn: “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.” Ánh mắt ta nhìn lên chiếc giường bên cạnh, thấy người nữ tử đang nằm nghiêng, nghe thấy hơi thở thật yếu ớt truyền đến.
Thái hậu bước lên phía trước, ngồi xuống trước giường, thân thiết hỏi: “Diêu phi cảm thấy thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)