Beta: Kim NC + Như Bình
Diệt trừ Dao phi!
Lời Thái hậu nói, làm lòng ta bỗng nhiên run lên.
Nói thật, đối với Dao phi, ta đương nhiên cũng chán ghét. Nhưng mà, bảo ta động thủ diệt trừ nàng ta? A, Thái hậu không hiểu ta,nhưng cũng không hiểu Hạ Hầu Tử Khâm sao? Trong lòng hắn, đó mãi mãi là một phần tình yêu mà hắn đã nợ, hắn không nỡ, cho nên mới phải sủng ái nàng ta.
Chỉ cần trước mắt hắn, nàng ta luôn luôn là một Dao phi dịu dàng, như vậy, hắn sẽ vẫn cứ sủng ái nàng ta.
Đêm đó, hắn đến lãnh cung, nói với ta những lời này, từng câu từng chữ, ta đều nhớ rất kỹ.
Như vậy,làm sao ta có thể động thủ diệt trừ Dao phi đây?
cách là được.”
Ta hiểu ý của Thái hậu, cách động thủ là để tự Dao phi tìm đến cái chết, như vậy, muốn diệt trừ nàng, ngay tức khắc có thể trở nên quang minh chính đại. Mặc dù, sau này người Bắc Tề biết, cũng không thể tránh được, Dao phi bây giờ là phi tử của Hạ Hầu Tử Khâm, nếu phạm phải sai lầm, Thiên triều có lý do để trách phạt.
Ngẫm nghĩ thật lâu, cuối cùng ta nói: “Thái hậu, thần thiếp ra khỏi lãnh cung cũng không phải là vì để diệt trừ nàng ta.” Ta ra ngoài, chỉ vì chuyện của Tô Mộ Hàn, không phải sao?
Nếu như ngay từ đầu ta muốn diệt trừ Dao phi, ta đã dùng diệu kế của Tô Mộ Hàn bày cho, như vậy, ta càng không có vấn đề gì. Ta chỉ cần nhìn các nàng ta đấu đá, ai thua ai thắng, với ta mà nói, đều là ngư ông đắc lợi. Làm sao ta còn khổ sở, vòng vòng vo vo một hồi, lại còn phải tự mình ra tay hại nàng ta? Huống hồ, nếu để Hạ Hầu Tử KHâm biết ta là người khiến cho Dao phi xuất thủ, hắn sẽ nhìn ta như thế nào? Bất kể như thế nào, việc này cũng không thể quan hệ đến ta.
Mà hôm nay, nếu không phải biết chuyện Thiên Phi vì muốn giữ thai mà làm chuyện điên cuồng như vậy, nếu không phải ta biết nàng muốn leo lên ngôi vị Hoàng hậu như vậy, ta căn bản sẽ không nhận lời bảo vệ nàng.
Thái hậu vô cùng kinh ngạc, hỏi ngược lại ta: “Chẳng lẽ nhìn ả ta được sủng ái đắc ý như thế, ngươi không đố kỵ sao?”
Đắc ý? Ồ, Dao phi thực sự đắc ý sao? E rằng trong lòng nàng ta rõ hơn bất kỳ ai, trái tim của Hạ Hầu Tử Khâm đã sớm không thuộc về nàng ta nữa rồi. Chẳng qua, nàng ta chỉ tự lừa mình dối người mà thôi.
Suy cho cùng, nàng ta cũng chỉ là một người đáng thương, không giữ được trái tim của hắn. Bây giờ lại còn vọng tưởng việc sẽ ở lại bên cạnh hắn. Nàng ta còn tưởng rằng, nàng ta tới, hắn có thể sẽ vì nàng ta mà khiến cho lục cung vô phi. Vì thế, nàng ta đi từng bước ở hậu cung này, cũng không dễ dàng hơn ta. Có điều, so với nàng ta, vận khí ta tốt hơn một chút. Ít nhất, ta có thể hiểu hắn.
Hắn nói, chỉ cần ta hiểu, hắn vĩnh viễn có thể chống đỡ được.
Mà ta cũng vậy.
Cười nhạt nhìn Thái hậu, ta mở miệng nói: “Người thông minh như vậy, đương nhiên cũng biết, điều đó không liên quan đến đố kỵ. Thần thiếp lựa chọn như vậy, cũng giống như mục đích người vẫn giữ lại Dụ thái phi cho đến hôm nay.”
Bà giữ lại Dụ thái phi, không phải cũng là sợ mất đi tâm của Hạ Hầu Tử Khâm sao? Ta nghĩ, ta đã nói như thế, trong lòng bà chắc đã hiểu.
“Láo xược!” Thái hậu nổi giận gầm lên một tiếng, giơ tay lên tát vào mặt của ta một cái.
Đúng vậy, ta láo xước, bà là Thái hậu, ta không nên nói chuyện với bà như vậy. Chậm rãi quỳ xuống, nói lời mà ta muốn nói: “Thái hậu đánh rất đúng, có điều thần thiếp vẫn phải nói câu đó. Muốn thần thiếp ra tay diệt trừ Dao phi, điều đó là không thể.”
Đây là lần thứ hai Thái hậu đánh ta, mỗi lần bà đều dùng lực rất mạnh. Gò má của ta đã sớm đau đến nóng rát, nhưng ta vẫn không giơ tay lên. Trong lòng Thái hậu thực sự hiểu rõ, muốn ta diệt trừ Dao phi căn bản không phải là biện pháp tốt, chỉ là trong lòng bà ta chán ghét Dao phi, cho nên đối với nàng ta có chút không lý trí.
Bà vẫn đang rất phẫn nộ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, ta ngước mắt lên nhìn bà, cố lấy dũng khí hỏi: “Vì sao người lại ghét Dao phi đến thế?” Dao phi là cháu bên ngoại của bà, quan hệ huyết thống kia, thì không cách nào thay đổi được.
Ta đã từng suy nghĩ, nếu như em gái của Thái hậu còn sống, biết bà đối xử với con gái mình như vậy, sẽ có cảm giác như thế nào?
Thái hậu thoáng giật mình, bà đương nhiên hiểu ý trong lời nói của ta.
Một lát sau, ta mới nghe bà gằn từ trong hàm răng ra ba chữ: “Ả ta không xứng!”
Không xứng?
Không xứng với Hạ Hầu Tử Khâm sao?
Thật sự ta muốn hỏi, vậy ai mới xứng với hắn? Ta chẳng qua chỉ là một nữ nhi ngông cuồng, Thái hậu cảm thấy ta xứng sao? Còn hứa cho ta ngôi vị Hoàng hậu…
A, cho đến bây giờ ta lại cảm thấy càng không thể hiểu được Thái hậu.
Một lúc lâu sau, mới thấy Thái hậu xoay người đi, nhỏ giọng nói: “Ai gia biết, đứng lên đi.”
Ta hơi giật mình nhìn bà, bà biết? Như vậy, chắc là sẽ không ép ta đi diệt trừ Dao phi nữa chứ?
Ta đứng lên, đang nghĩ ngợi, lại nghe bà nói: “Thiển nhi, đưa nàng ta xuống nghỉ ngơi đi.”
Ta nghe thấy tiếng Thiển nhi bước vào, nàng đưa mắt nhìn Thái hậu, thấy Thái hậu nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, phất tay ý bảo bọn ta lui ra.
Thiển nhi dẫn ta ra ngoài, lúc này bên ngoài mưa đã tạnh, sắc trời cũng không còn sớm nữa, trong không khí vẫn hiện rõ mùi vị ẩm ướt. Hai người đi trên hành lang dài, gió thổi đến, làm lay động những chiếc lồng đèn trên hành lang, những tia sáng chiếu vào khiến bóng dáng trở nên xiêu xiêu vẹo vẹo, ta không nhịn được sợ run cả người.
Thiển nhi nói với ta: “Một lát sau cô nương trở về, nhớ nghỉ ngơi sớm một chút, hôm nay cô nương mắc mưa không tốt, dễ bị bệnh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)