Beta: Kim NC + Như Bình
Người nam tử ấy tươi cười thật rạng ngời,vẫn dịu dàng như lúc ta mới gặp gỡ y.
Ta kéo cánh tay của y, vội vã hỏi: “Khanh Hằng, tất cả mọi chuyện là sao?” Dù sao ta vẫn cảm thấy, y và Hạ Hầu Tử Khâm đang gạt ta chuyện gì đó.
Y lại cười hỏi ta: “Tam nhi, muội có tin tưởng huynh không?”
Đã bao lâu rồi ta chưa được nghe y gọi ta như vậy.
Ta bất chợt giật mình.
Cố Khanh Hằng lại nói: “Tam nhi, nếu tin tưởng huynh, cũng xin hãy tin tưởng Hoàng thượng.”
“Khanh Hằng …”
Ta chưa nói xong y đã đứng dậy, nhỏ giọng nói: “Huynh phải trở về rồi, thấy muội vẫn bình yên, mọi chuyện đều tốt đẹp, huynh cũng yên tâm.”
“Khanh Hằng.” Ta nhảy xuống giường, kéo y lại hỏi: “Chuyện của Thái Hằng giải quyết được chưa? Có khó khăn gì không?”
Y quay đầu lại nhìn ta, khẽ cười nói: “Mọi chuyện đều giống như muội và Hoàng thượng dự đoán, lòng trung thành của Thái Hằng không hề vững chắc.”
Nghe vậy, ta mới yên lòng được một chút. Có điều, Cố Khanh Hằng nói giống như ta và Hạ Hầu Tử Khâm dự đoán, chẳng lẽ Hạ Hầu Tử Khâm có nhắc đến ta trước mặt y sao?
Đang suy nghĩ, y đã nhẹ nhàng đẩy tay của ta ra, bước về phía cửa nói: “Muội nghỉ ngơi đi, tất cả đều qua rồi.” Y vừa dứt lời, ta ngước nhìn y một lần nữa, đã thấy y phóng người nhanh như chớp ra rất xa.
Còn ta vẫn giống như người mất hồn, đứng ngơ ngác nhìn ra bên ngoài qua cánh cửa sổ.
Bên ngoài không còn thấy bóng dáng của y, nhưng chẳng biết tại sao ta không muốn xoay người lại.
Y nói, đã lâu rồi không gặp ta. Rồi còn nói không biết bao lâu nữa mới gặp lại ta.
Ta chỉ muốn hỏi, đã lâu là bao lâu rồi?
Nhớ lại những lời y nói vừa rồi, y nói nếu tin tưởng y thì hãy tin tưởng Hạ Hầu Tử Khâm.
Ta tin, đương nhiên ta rất tin tưởng. Ta chỉ cảm thấy lo lắng mà thôi.
“Nương nương?” Bên tai chợt vang lên giọng nói của Triêu Thần, ta giật mình nhìn về phía chiếc giường nhỏ, thấy nàng đã ngồi dậy, vội vàng đi về phía ta, lo lắng hỏi: “Nương nương làm sao vậy? Sao người lại đứng ở đây?”
Ta vội lắc đầu: “Không có gì, ta khát nước nên muốn uống nước thôi.”
Nàng vội xoay người đi lấy nước cho ta, vừa đưa cho ta vừa nói: “Hình như nô tì nghe thấy có người mới vừa đến? Có phải … Hoàng thượng đã tới hay không?” Lúc nàng hỏi, trên mặt hiện rõ nét mừng rỡ.
Ta nhận lấy chén trà nàng đưa tới, hớp một cái uống cạn, khẽ cười nói: “Lúc này sao Hoàng thượng đến được chứ. Chẳng qua vừa rồi có gió lớn thổi qua nên cánh cửa sổ bị mở ra ấy mà.”
Triêu Thần nghi ngờ quay đầu lại nhìn, ta đặt chén trà xuống, xoay người nói: “Ta đóng lại rồi. Triêu Thần, đi ngủ đi.” Ta vừa nói xong, đã bước thẳng đến giường.
Đột nhiên ta lại có cảm giác, có lẽ đây chính là lọ nước thuốc cuối cùng ta sẽ dùng. Nhưng bây giờ ta không thể không có nó được.
Hạ Hầu Tử Khâm đã nói, với tội khi quân hắn cũng không bảo vệ ta được.
Ta khẽ thở dài, hy vọng trong mấy ngày này, không có người nào khác đến lãnh cung.
Triêu Thần vẫn giống như ngày hôm qua, trời chưa sáng đã thức dậy đi ra ngoài.
Sáng sớm, lúc nàng đưa cơm tới, không giữ được sự bình tĩnh như trước mà ngạc nhiên kêu lên: “Nương nương, sao người lại không bôi thuốc nước nữa?”
Ta cười nói: “Không sao, ở đây không có ai đến.”
Ta nghĩ, ta nên dùng tiết kiệm thì hơn, tránh cho đến lúc cần lại không có.
Triêu Thần nghĩ ngợi gì đó nhưng cũng không nói gì.
Những ngày ở lãnh cung trôi qua rất nhanh.
Ta nghe nói, chuyện thích khách ở Nam Sơn cuối cùng đã được giải quyết. Nghe nói kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này là Tả thị lang của bộ Binh. Vào năm Nguyên Quang thứ hai, cha của y đã đánh chết một người dân ở bên đường, việc này vốn đã bị người khác nhấn chìm xuống, nhưng Hạ Hầu Tử Khâm đã điều tra rõ ràng nên ra lệnh xử trảm. Vì thế y oán hận trong lòng, muốn ám sát Hoàng thượng trước mặt mọi người.
Đương nhiên ta biết việc này không phải là như vậy. Chẳng qua ta không biết người vu oan cho Tả thị lang của bộ binh kia rốt cuộc là Diêu Hành Niên hay là Hạ Hầu Tử Khâm. Đó là chuyện ta không thể biết. Sau đó Diêu Hành Niên rời khỏi hoàng đô, quay trở về Thương Châu. Những chuyện sau này của phi tần trong hậu cung, ngoại trừ thỉnh thoảng xảy ra vài chuyện lộn xộn nhỏ nhặt, cũng không có chuyện lớn gì khác.
Xem ra Diêu thục phi điều tra long thai trong bụng Thiên Phi không có manh mối gì. Nếu không, nàng ta nhất định sẽ không bỏ qua. Ta cũng cảm thấy rất kỳ lạ, lúc đó ta điều tra chuyện này cũng không phải một hai lần gì, nhưng cuối cùng cũng không có manh mối gì. Những chuyệnmà chúng ta điều tra được lại hoàn toàn khác xa so với lời Thư quý tần nói. Nói về việc này, ta thật sự cảm thấy lo lắng không yên. Chẳng lẽ, đúng là Thư quý tần nhầm lẫn rồi sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

