Beta: Như Bình + Kim NC + Thỏ SN
Triêu Thần đứng phía sau vội hành lễ với ông ta.
Ông ta không nhìn nàng, chỉ bước nhanh về phía ta. Triêu Thần muốn tiến lên lại thấy ta nháy mắt, vội dừng bước.
Cố đại nhân tiến tới gần, nhìn thẳng vào ta, dữ tợn nói: “Thần tham kiến Đàn phi nương nương!” Trong lời nói của ông ta không che giấu được ý hận thù, nó như từng đợt sóng mỗi lúc một lớn mạnh, càng ngày càng nồng đậm hơn.
“Cố đại nhân.” Thiên Lục tiến lên phía trước. Mở miệng nói: “May mà lần này Cố thiếu gia không sao, nếu không Thiên Lục và tỷ tỷ chắc chắn sẽ không yên tâm.”
Ta hơi kinh ngạc, bây giờ Thiên Lục như một người khác hẳn.
Ông ta nhìn ta, hận không thể đem ta chém thành ngàn mảnh.
Thiên Lục vội hỏi: “Đại nhân, bây giờ Cố thiếu gia sao rồi? Tỷ tỷ bảo Thiên Lục tới hỏi thăm, nếu thiếu loại dược liệu nào, ngài cứ nói một tiếng.”
Cố đại nhân mặt lạnh băng nói: “Đa tạ Vinh phi nương nương đã quan tâm, Hằng nhi là con trai duy nhất của thần, thần sẽ không để nó xảy ra bất cứ chuyện gì!” Ông ta lại nhìn về phía ta, nghiến răng nói: “Xem ra nương nương sợ Hằng nhi ở trong cung sẽ cản trở sự thăng tiến của người, nên mới vội vàng tìm cách diệt trừ nó sao?”
Ta ngẩn ra, nhìn thấy khóe miệng Thiên Lục nở một nụ cười nhẹ, thật giỏi, nàng đem tất cả trách nhiệm đổ hết lên đầu ta. Thảo nào khi Thiên Phi kéo Cố Khanh Hằng vào chuyện này lại không hề sợ hãi. Đúng thế. Trước kia Cố đại nhân đã không vừa mắt với ta, hai nàng nói ta sử dụng thủ đoạn, ông ta tất nhiên sẽ tin không chút nghi ngờ.
Mà bây giờ dù ta có nói việc này là âm mưu của Thiên Phi và Thiên Lục, e rằng ông ta cũng không tin.
Nhưng ta cũng không muốn nói.
Cố đại nhân tin chị em các nàng, thì cứ tin đi. Đâu liên quan gì tới ta?
Ta cười khẩy một tiếng nói: “Cố đại nhân nói rất đúng, bản cung thấy Hoàng thượng khai ân giảm đi hai mươi trượng đã quá nương tay rồi. Nếu theo ý bản cung, thị vệ và cung nữ tư thông với nhau, vốn không cần phải khai ân giảm nhẹ đâu!”
Dứt lời, không nhìn bọn họ, ta quay người bước đi.
Chắc hẳn lúc này, Cố đại nhân đã bị ta chọc cho tức đến vỡ phổi. Còn Thiên Lục, vì đau lòng Cố Khanh Hằng sẽ cực kỳ hận ta.
Triêu Thần vội đuổi theo sau, ta hít một hơi thật sâu. Gác hai người kia qua một bên không nhắc đến, ta cuối cùng vẫn rất quan tâm đến Cố Khanh Hằng. Nhưng theo lời Cố đại nhân nói, ta cũng đoán được tình trạng của y bây giờ không tồi tệ lắm.
Nói chung, đến cuối cùng vẫn là trong cái rủi còn có cái may.
Trở về Hi Ninh cung dùng bữa tối, thì thấy Quyến nhi tiến vào nói: “Nương nương, Thái hậu hỏi người có đến Thiên Dận cung thăm Hoàng thượng không?”
Ta hơi ngây người mất một lúc, đang yên lành, sao Thái hậu lại hỏi chuyện này?
Ta đành hỏi nàng: “Đêm nay Hoàng thượng qua đêm ở Thiên Dận cung sao?”
Nàng gật đầu: “Dạ, nô tì đã sai người tới hỏi Lưu công công.”
Ta nghĩ ngợi, liền gật đầu nói: “Vậy lát nữa bản cung sẽ qua đó.” Thái hậu đột nhiên muốn Quyến nhi hỏi ta như vậy, chắc chắn là có chuyện muốn ta đến Thiên Dận cung, chi bằng ta cứ nhận lời đã.
Nghe thế, Quyến nhi mới quay đầu liếc nhìn về phía sau một cái, lập tức có một cung nữ tiến vào, đem thứ gì đó đặt lên bàn, lại nghe Quyến nhi nói: “Thái hậu bảo, nương nương tiện đường thì mang chén thuốc trị ho này cho Hoàng thượng.”
Tầm mắt nhìn đến hộp đựng thức ăn trên bàn, ta không kìm được bật cười, Thái hậu quan tâm đến Hoàng thượng, nhưng lại không muốn tự đi thăm, mà muốn ta đi.
Nhưng điều duy nhất ta không hiểu, chẳng phải người bà thương yêu nhất là Diêu phi sao? Việc này sao lại không để Diêu phi đi?
Đang nghĩ, đã thấy Quyến nhi cúi người nói: “Nương nương nếu không còn việc gì, nô tì xin cáo lui trước.”
Thấy ta gật đầu, nàng mới dần lui xuống.
Triêu Thần bước lên trước, mở nắp hộp đựng thức ăn ra, đưa tay chạm vào, mở miệng nói: “Nương nương, xem ra chúng ta phải đến Thiên Dận cung nhanh một chút, nếu không canh này sẽ nguội mất.”
Ta gật đầu, dặn nàng ra ngoài chuẩn bị kiệu.
Triêu Thần chỉ đi ra trong chốc lát lại trở về ngay, nói rằng kiệu đã chuẩn bị xong từ lâu. Ta biết do Thái hậu chuẩn bị, nhưng cũng không nói gì. Bảo Triêu Thần cầm hộp thức ăn cẩn thận, rồi bước thẳng ra cửa.
Triêu Thần đỡ ta lên kiệu, trong khoảnh khắc màn kiệu sắp hạ xuống, ta đưa tay ngăn lại, nói với nàng: “Đưa hộp đồ ăn cho bản cung.” Bên ngoài trời rất lạnh, đồ ăn bên trong mang đi một lúc sẽ nguội ngay.
Triêu Thần vâng một tiếng, vội vàng đưa hộp đựng thức ăn cho ta.
Cẩn thận ôm nó vào lòng, ta cảm giác được kiệu đang từ từ nâng lên.
Ta tựa vào tấm đệm mềm mại phía sau, nhắm mắt lại. Ngày hôm nay, ta cũng hơi mệt mỏi. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc.
Cũng không biết qua bao lâu, mới cảm thấy kiệu từ từ dừng lại. Triêu Thần vén màn kiệu lên, nhỏ giọng nói: “Nương nương, đã tới nơi rồi ạ.”
Ta bước ra ngoài, nàng vội nhận hộp đồ ăn trên tay ta, đưa tay kia ra đỡ ta xuống.
Ta và nàng cùng bước lên bậc thềm, lập tức thấy Lưu Phúc ra nghênh đón, nói: “Lão nô tham kiến nương nương.”
Ta bảo y miễn lễ, rồi hỏi ngay: “Hoàng thượng ở trong đó sao?”
Y vội nói: “Dạ có ạ, nương nương tới thật đúng lúc. Hoàng thượng vừa từ Ngự thư phòng về, lúc này đang nghỉ ngơi. Để lão nô thay người thông báo với Hoàng thượng một tiếng.” Nói xong, y xoay người muốn đi ngay.
“Lưu công công.” Ta gọi y lại, nói: “Không cần đâu, Lý công công có bên trong không? Bản cung muốn tự mình vào đó.”
Lưu Phúc xoay người lại cười nói: “Hoàng thượng bảo Tiểu Lý Tử xuất cung tới Cố phủ, bên trong không có ai hết, Hoàng thượng muốn nghỉ ngơi. Không ai dám bước vào.”
Ta hơi kinh ngạc, không ngờ Hạ Hầu Tử Khâm lại bảo Lý công công đi Cố phủ. Nghe Lưu Phúc nói, hắn vừa mới trở về tẩm cung, nghĩ chắc Lý công công cũng vừa mới xuất cung không lâu. Nhưng Lưu Phúc lại nói Hoàng thượng muốn nghỉ ngơi, không ai dám bước vào. Như vậy ta đến sao y lại dám vào thông báo?
Nghĩ thế, khóe miệng khẽ cười, hắn biết ta sẽ đến ư?
Thế nên, ta liền mở miệng nói với Lưu Phúc: “Nếu Hoàng thượng đang nghỉ ngơi thì không cần phải thông báo.” Ngoái đầu lại dặn dò Triêu Thần: “Ngươi chờ bên ngoài, thứ kia đưa cho bản cung.”
“Dạ.” Nàng đáp lời, đem hộp đựng thức ăn đưa cho ta.
Lúc quay người lại đã thấy Lưu Phúc giúp ta đẩy nhẹ cửa ra.
Bước vào trong, ta cảm thấy một luồng hơi ấm từ lò sưởi phả vào mặt. Hắn bị bệnh, nên lò sưởi trong cung e là đã tăng thêm một mớ.
Ta không nói lời nào, nhẹ nhàng đi đến, hắn mặc y phục nằm trên long sàng, chắc là đang ngủ, ta đi vào, hắn cũng không hề nhíu mày. Đưa tay để chiếc hộp xuống, rón ra rón rén tiến lại gần, giơ tay muốn kéo chăn cho hắn. Hắn bỗng nhiên đặt tay lên thái dương, mở miệng nói: “Tiểu Lý Tử, trẫm nhức đầu quá, đầu rất đau.”
Ta kinh ngạc, đang muốn lên tiếng truyền thái y, lại nghe thấy hắn nói: “Ngươi vừa mới về, thế Diêu gia có động tĩnh gì không?”
Diêu gia?
Kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt, không phải hắn muốn Lý công công đến Cố phủ ư? Sao hắn lại đột nhiên hỏi Diêu gia làm gì?
Không nghe thấy ta trả lời, hắn mở choàng mắt ra, thấy ta đang ngồi cạnh giường, ánh mắt lộ vẻ căng thẳng, trầm giọng nói: “Đàn phi, sao lại là nàng?”
Ta vội đáp: “Thái hậu muốn thần thiếp mang thuốc trị ho đến cho Hoàng thượng, ngoài kia Lưu công công nói người đang nghỉ ngơi, thần thiếp không dám để y vào bẩm báo, sợ quấy rầy người nghỉ ngơi.”
Không biết có phải vì ta nhắc tới “Thái hậu” hay không mà đôi mắt đang tức giận của hắn rốt cuộc cũng dịu xuống, nhìn thoáng qua phía sau ta, lạnh nhạt hỏi: “Mẫu hậu muốn nàng mang đồ đến?”
Ta biết hắn chắc chắn là muốn nhìn xem Thái hậu hay người của Hi Ninh cung có đến hay không, kết quả, đành để cho hắn thất vọng rồi,bởi vì chỉ có mình ta tới.
Ta gật đầu tiến lên dìu hắn, hắn đặt tay bên môi ho khan một cơn dài, chân mày nhíu chặt lại. Ta mới nhớ đến hắn vừa mới kêu nhức đầu lắm, liền mở miệng nói: “Thần thiếp truyền thái y tới khám cho Hoàng thượng.”
Hắn không nói gì, ta đi tới cửa, gọi Lưu Phúc, y vội chạy tới hỏi ta:” Nương nương có chuyện gì ạ?”
Ta nói:” Hoàng thượng khó chịu, ngươi đi truyền thái y đến Thiên Dận cung.”
Nghe thế, mặt y biến sắc, vội vàng vâng dạ rồi chạy đi.
Xoay người lại, đi tới bàn bên cạnh, bưng chén thuốc từ trong hộp đựng thức ăn ra, đưa cho hắn nói:” Hoàng thượng tỉnh vừa đúng lúc, nếu không chén thuốc này lại phải đi hâm nóng.”
Hắn đưa tay nhận lấy, ngước mắt liếc nhìn ta một cái, nhỏ giọng hỏi: “Tay nàng làm sao thế?”
Không tự chủ được liếc nhìn tay phải của mình một cái, thật là lợi hại, vừa rồi ta dùng tay trái hắn cũng phát hiện ra sao? Sao ta cảm thấy ánh mắt của hắn nhìn thứ gì, chỉ cần trong tầm nhìn đều nhìn thấy trọng điểm?
Nghĩ thế lại muốn cười.
Hắn thấy ta không trả lời, nói thẳng:” Trẫm chưa từng biết, hóa ra chép kinh văn mệt như vậy sao?”
Ta ngẩn người, nghĩ ngợi, dứt khoát không đề cập đến việc cổ tay bị thương. Liền cười nói:” Thần thiếp lâu rồi không cầm bút, có chút không quen, qua hai ngày sẽ lại bình thường thôi.”
Hắn “Ừm” một tiếng, cũng không nói gì nữa, chỉ ngửa đầu uống hết chén thuốc.
Để bát lại trên bàn, dìu hắn dựa vào tấm đệm mềm mại phía sau lưng, giơ tay chạm vào trán của hắn,đã giảm sốt. Hắn khẽ liếc qua nhìn ta, nhưng cũng không nói lời nào. Ta nói:” Hôm nay Thái hậu hỏi thần thiếp, bệnh tình của Hoàng thượng thế nào.”
Hắn lúc này mới có chút phản ứng, hời hợt mở miệng hỏi:” Vậy nàng nói sao?”
“Thần thiếp chỉ nói đúng sự thật, đêm qua ho khan dữ dội, lúc lên triều vẫn còn bị sốt cao.” Vừa nói vừa nhìn sắc mặt của hắn, không biết có phải ảo giác hay không, ta nhìn thấy bên môi hắn hiện lên nụ cười như có như không.
Hạ Hầu Tử Khâm à, nếu hắn biết rõ tất cả chuyện xảy ra ở ngoài Thiên Dận cung đêm ấy, như thế hắn chắc chắn đã sớm biết ta hôm nay sẽ tới Hi Ninh cung giúp Thái hậu chép kinh văn. Đêm qua hắn đến Cảnh Thái cung, phải chăng còn có một nguyên nhân khác. Hắn muốn Thái hậu biết bệnh tình của hắn?
Có lẽ đêm qua hắn căn bản chưa hề uống thuốc?
Vì thế tối hôm qua vẻ mặt Lý công công mới kinh hoàng sợ hãi, lo sợ hắn sẽ xảy ra chuyện gì. Hoảng sợ nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt. Cũng vì thế nên hắn mới không muốn truyền thái y đến khám?
Ngoái đầu nhìn lại, nhìn hộp đựng thức ăn trên bàn, như vậy thứ này do Thái hậu sai ta mang đến, là đã thỏa hiệp phải không?
Mặc dù ta không biết giữa mẹ con hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng tóm lại hắn đã thắng.
“Đàn phi.” Hắn bỗng nhiên gọi ta.
Ta giật mình, vội quay người lại nhìn hắn, bàn tay hắn bỗng nhiên đưa đến nắm chặt lấy tay của ta, cười như trêu tức:”Trẫm phát hiện, nàng càng ngày càng thông minh, điều này khiến cho trẫm có chút cảm giác bị uy hiếp.”
Nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy của hắn, ta cười nhạt:” Thần thiếp dù có thông minh, nhưng mà cũng chỉ nằm trong lòng bàn tay của người thôi.”
Hắn khẽ hừ một tiếng, nhắm hai mắt lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

