Hắn biết ta nói cái gì, ngón tay khẽ lướt qua mặt miếng ngọc bội, trầm giọng nói: “Trẫm keo kiệt, còn nàng thì hào phóng quá! Vật trẫm ban cho nàng mà nàng thuận tay là có thể tặng người khác. Thế nào, hôm nay dùng một món đồ của nàng để đổi lấy sự hài lòng của trẫm, nàng cũng không cam tâm tình nguyện sao?”
Ta chỉ cảm thấy trái tim như rơi xuống, hắn nói cái gì trong lòng ta biết rất rõ.
Chính là cây ngọc trâm ta đưa cho Thẩm tiệp dư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)