Tất nhiên, cơm nước lúc này làm sao quan trọng bằng công việc kiếm tiền.
Nhưng với La Lê thì lại là ngoại lệ. Lúc đưa cá nướng cho cô, Lý Pháp không quên dặn dò chu đáo: "Cá tôm nướng xong tôi để sẵn trong lều rồi nhé, cô ăn hết thì cứ vào lấy thêm."
Lý Pháp còn tranh thủ liên lạc với Cố Lâm, nhờ anh ta điều một chiếc xe vận tải đến chở chiến lợi phẩm của bọn họ về.
Cố Lâm nghe nói phải dùng đến cả xe vận tải thì hỏi han cặn kẽ, sau đó cũng bị khối lượng thu hoạch khổng lồ của nhóm làm cho kinh ngạc. Anh biết thừa những chuyến đi săn trong kỳ nghỉ phép cá nhân luôn tuân theo quy tắc "ai tìm được nấy hưởng". Chắc chắn phải có nguyên do nào đó bọn họ mới trúng mánh lớn thế này, nhưng anh không tiện hỏi thẳng qua điện thoại, mà chỉ hỏi thăm tình hình của La Lê.
Lý Pháp chỉ trả lời ngắn gọn: "Cậu cứ gọi trực tiếp hỏi cô ấy đi, cô ấy đang rảnh rỗi đấy. Còn về phần cảm nhận của bọn tôi ấy à... Cố Lâm à Cố Lâm, cậu đúng là rước được một đại bảo bối về nhà rồi!"
Ba chữ "đại bảo bối", Lý Pháp nói ra từ tận đáy lòng, hoàn toàn thật tâm thật ý.
Anh thậm chí còn mường tượng ra cảnh nhà họ La vì vội vàng tống khứ La Lê cho Cố Lâm mà không hề hay biết rằng cô gái này, dù hiện tại đã mất hết hồn lực, vẫn sở hữu bản lĩnh độc nhất vô nhị. Đảm bảo sau này kiểu gì bọn họ cũng phải tiếc đứt ruột cho xem!
La Lê nhẩn nha nhấm nháp món cá nướng nóng hổi. Dù không có nhiều gia vị tẩm ướp cầu kỳ nhưng hương vị của nó vẫn thơm ngon đến mức khiến người ta không thể ngừng miệng.
Quả nhiên là đẳng cấp của tôm cá biến dị cao cấp có khác!
Không chỉ sở hữu sức mạnh vượt trội mà hương vị cũng tỷ lệ thuận theo độ lợi hại của chúng.
Tiếp theo là tiếng nổ lách tách vui tai, những viên Mặc Ngọc Tử trong chảo thi nhau nứt lớp vỏ, hé mở những khe nhỏ. Lập tức, hương thơm càng bung tỏa nồng nàn hơn.
Thấy La Lê dán mắt thòm thèm vào chảo, Lý Pháp bật cười bảo: "Chưa tới độ lửa đâu, cô cứ ăn tạm món khác lót dạ đi."
Nghe câu đó, cứ như thể cái miệng cô từ nãy đến giờ lúc nào cũng hoạt động hết công suất vậy. Nghĩ thế, tay La Lê vẫn thản nhiên với lấy thêm một con tôm nướng...
Đến khi cô chén xong con tôm thì cũng là lúc mẻ Mặc Ngọc Tử xào đã chín tới.
Lý Pháp nhanh tay trút toàn bộ đống Mặc Ngọc Tử bốc khói nghi ngút ra một chiếc thau lớn để tản nhiệt.
La Lê tò mò đưa tay chạm thử vào đống vỏ nghêu đen nhánh. Một luồng nhiệt nóng rực lập tức truyền đến đầu ngón tay. Lý Pháp thấy vậy vội la lên: "Đợi nguội rồi hẵng ăn!"
Động tác của La Lê diễn ra quá tự nhiên, đến mức Lý Pháp không kịp ngăn cản, lời vừa thốt ra thì tay cô đã chạm phải lớp vỏ nóng bỏng.
Anh lo lắng hỏi: "Có bị bỏng không đấy?"
La Lê xòe hai bàn tay ra cho anh kiểm tra: "Không sao đâu."
Sự thật là cô chẳng hề hấn gì. Dù cảm nhận được độ nóng, nhưng bàn tay La Lê thậm chí còn không ửng đỏ lấy một chút.
Vốn dĩ Lý Pháp định để đống Mặc Ngọc Tử tự nguội rồi quay ra sông phụ bắt cá, nhưng hành động vừa rồi của La Lê khiến anh dập tắt luôn ý định đó.
Vị thế của La Lê trong lòng anh lúc này đã vút thẳng lên mây xanh, được tôn sùng như một cỗ máy dò tìm kho báu hình người. Vậy nên, anh đối xử với cô vô cùng kiên nhẫn và bao dung.
Sự kiên nhẫn, nói cho cùng, chỉ cần muốn là có.
Thử hỏi trên đời này có ai lại không thích một cỗ máy dò tìm kho báu cơ chứ!
À không, phải gọi là nữ thần may mắn dạo bước chốn nhân gian mới đúng!
La Lê hoàn toàn không hay biết, chỉ mới ra ngoài có một ngày mà cô đã "ẵm" trọn cả một bộ sưu tập danh hiệu: Thần Tài, Thân tổ tông, Máy dò bảo vật, Nữ thần may mắn...
Lý Pháp thỉnh thoảng lại dùng đũa đảo đều mẻ Mặc Ngọc Tử cho nhanh nguội.
Thấy đã vừa ăn, anh tiện tay bóp nhẹ một viên. Lớp vỏ đen tách đôi, để lộ phần thịt nghêu bên trong. Anh đưa lên miệng hút nhẹ, viên bối thịt lập tức trôi tuột vào miệng. Thịt Mặc Ngọc Tử xào khô ráo, giòn xốp, tuy không đậm đà hương vị như đồ bán ngoài hàng, nhưng lại giữ trọn vẹn vị ngọt thanh tự nhiên vô cùng nổi bật.
Nếm thử một viên thấy ngon, Lý Pháp lại ăn thêm viên nữa.
La Lê nãy giờ vẫn túc trực bên cạnh, thấy vậy liền hỏi: "Ăn được rồi hả?" Vừa nói, cô vừa nhón lấy một viên đưa lên miệng cắn nhẹ. Lớp vỏ tách ra, phần bối thịt ngọt ngào trôi tọt vào miệng.
Cô lập tức nhón thêm viên nữa.
"Được rồi, nguội bớt rồi đấy."
Lý Pháp nói, tiện tay lấy một chiếc đĩa, vốc một nắm Mặc Ngọc Tử bỏ lên rồi đưa cho La Lê: "Vẫn còn hơi nóng, cô dùng đĩa ăn cho dễ nhé."
Đoạn, anh lại lấy thêm một đĩa nữa cho mình, vừa ăn vừa bước ra khỏi lều: "Để tôi đi gọi bọn họ vào ăn."
Chỉ một loáng sau, ba người nhóm Lý Pháp đã khệ nệ xách theo một xô rưỡi Mặc Ngọc Tử bước vào. Quý Dã vừa đi vừa bưng đĩa nhai bỏm bẻm.
Vừa bước vào lều, Quý Dã đã giục Lý Pháp: "Món này ngon bá cháy cậu ạ. Lát nữa cậu xào nốt chỗ này luôn nhé, để anh em mình nhâm nhi dần." Nói xong, anh lại tiện tay vứt một viên Mặc Ngọc Tử vào miệng, nhằn lớp vỏ nhả ra.
Sau đó, cả nhóm quây quần bên nhau ăn uống no say. Trời cũng bắt đầu nhá nhem tối. Đầu tiên là tin nhắn của Lâu Trấn báo xe bay đến đón đã tới nơi, tiếp theo là thông báo xe chở hàng của Cố Lâm cũng đang trên đường tới.
Lý Pháp trả lời tin nhắn của Lâu Trấn, báo rằng nhóm của anh không đi chung chuyến xe bay đó. Sau đó, mấy người tiếp tục ngồi chờ xe tải của Cố Lâm.
Bên ngoài trời vẫn mưa lâm thâm không dứt. Bốn người ngồi trước cửa lều, vừa ngắm mưa vừa cắn Mặc Ngọc Tử như cắn hạt dưa. Chợt Quý Dã lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Tối nay bọn mình có về không?"
Ngô Tích nhìn ra bờ sông, trầm ngâm: "Về làm gì. Dưới đó vẫn còn cả đống Mặc Ngọc Tử tươi sống chưa vớt lên mà. Bọn này là đồ sống, có chân chạy đấy, không tranh thủ bắt lên lỡ đêm nay chúng nó bơi đi đâu mất thì sao. Đêm nay anh em mình chơi tới bến, thức trắng đêm cày cuốc luôn đi."
Lý Pháp cũng gật gù tán thành ý kiến này. Thế nhưng, cả ba người lại đồng loạt hướng ánh mắt về phía La Lê.
Bọn họ không về thì chẳng sao, nhưng La Lê hiện tại không có khả năng tự vệ, tốt nhất là nên đưa cô về khu căn cứ cho an toàn.
La Lê nghe bọn họ bàn chuyện thức trắng đêm làm việc, đầu óc đang bận mơ màng đến cảnh tượng bội thu Mặc Ngọc Tử thì tự dưng thấy ba ánh mắt chằm chằm nhìn mình, liền ngơ ngác hỏi: "Mọi người nhìn tôi làm gì?"
Quý Dã nghiêm túc đề nghị: "Lát nữa xe tới, tôi sẽ đi theo đưa cô về tận nơi trước, sau đó tôi sẽ quay lại đây." Tuy lúc đó không còn xe bay để đi ké, nhưng mấy cái phương tiện di chuyển cá nhân cỡ nhỏ thì anh vẫn không thiếu.
Nghe vậy, La Lê lập tức lắc đầu từ chối: "Khỏi cần, phiền phức lắm. Tôi cũng không định về đâu."
Để chứng minh lời mình nói, La Lê điều khiển chiếc xe lăn lùi ra xa ba người một chút. Chiếc xe lăn tĩnh lặng bắt đầu vươn ra, biến hình, chỉ chớp mắt đã hóa thành một chiếc giường cá nhân kín mít xung quanh.
Thực ra, những tính năng biến hình đơn giản này chỉ là trang bị cơ bản của những chiếc xe lăn hiện đại. Với những người gặp khó khăn trong việc đi lại, một chiếc xe lăn không chỉ là đôi chân thay thế, mà còn là giường ngủ, là pháo đài trú ẩn an toàn của riêng họ...
Bộ ba Quý Dã chứng kiến màn biến hình chiếc giường di động này, chợt nhớ lại lời La Lê từng khẳng định chiếc xe lăn của cô có khả năng chống đỡ đòn công kích của dị thú từ cấp 6 trở xuống.
Vậy thì cái giường đơn này dĩ nhiên cũng thừa sức làm được điều đó.
Bọn họ tuy mang danh Đại Hồn sư, nhưng mới chỉ đạt cảnh giới bậc 5, chạm mặt dị thú cấp 6 cũng khó lòng đỡ nổi một đòn.
Quý Dã chợt nhớ ra điều gì đó, rụt rè hỏi: "Chiếc xe lăn này của cô... là Hồn khí phải không?"
La Lê lắc đầu: "Không phải, Hồn khí cấp 6 kiếm đâu ra mà dễ thế. Tôi dùng một loại vật liệu đặc biệt có khả năng chống đỡ đòn đánh của dị thú cấp 6 để chế tạo nó đấy, vừa cản được tấn công vật lý, vừa kháng được cả hồn lực." Mặc dù ngày trước cô từng có cơ hội chạm tay vào những món Hồn khí cấp 6 thượng hạng, nhưng hiện tại với thân phận này thì đành chịu chết, chẳng còn cái uy quyền đó nữa.
Trong lòng La Lê bỗng trào dâng một cảm giác u sầu. Dù sự thật là cô chưa hoàn toàn biến thành phế vật, nhưng cô đã nếm trải đủ thói đời nóng lạnh, nhân tình ấm lạnh.
Loại vật liệu chế tạo xe lăn này là món đồ cô tình cờ vớ được ngày trước. Hồi đó, chiến đấu là phải dùng đến Hồn Kỹ, Hồn khí hoành tráng, nên đống vật liệu này đành chịu số phận nằm xó bám bụi. Mãi đến khi tỉnh lại, cơ thể cần dùng đến xe lăn, cô mới chợt nhớ ra sự tồn tại của nó.
Chỉ riêng cái chi phí gia công chế tạo món đồ này thôi, cô cũng đã phải cắn răng trả một cái giá không hề nhỏ rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)