Nhóm Lý Pháp ngồi nghỉ một lát rồi lại ra mép sông, đem phần tôm cá vừa bắt được dồn về phía lưới đánh cá để lát nữa chia một thể.
La Lê ngồi im trên xe lăn, đầu óc đang bận tính kế xem làm sao vớt được mớ Mặc Ngọc Tử dưới đáy sông lên.
Đúng lúc này, một người phụ nữ lù lù tiến lại gần. La Lê tò mò ngước nhìn thì bắt gặp vẻ mặt "cô nương này sao mà chướng mắt thế" của bà ta. Bà ta sa sả xỉa xói: "Mọi người thì đang cắm mặt cắm mũi làm việc, cô làm sao có mặt mũi mà ngồi chơi xơi nước thế hả? Đi, để tôi đẩy cô ra chỗ lưới kia mà phụ nhặt cá."
Nói rồi, mụ ta thẳng tay chộp lấy xe lăn của La Lê định đẩy đi.
La Lê: ...
Mụ này bộ đội biên phòng hay sao mà quản rộng thế?
Thực chất, bà ta thấy chướng mắt khi mọi người đều đang hùng hục làm việc mà La Lê lại nhởn nhơ ngồi chơi, trong lòng ghen tị không cam tâm nên mới tự tiện ra tay "dạy dỗ" bắt cô đi làm việc.
Ngay khi mụ ta vừa đẩy La Lê tiến về phía lưới đánh cá thì bị Lý Pháp bắt gặp. Anh chặn mụ ta lại, lạnh lùng hỏi: "Bà tính đẩy cô ấy đi đâu?" Nói xong câu đó, anh quay sang La Lê, nhẹ giọng hơn: "Cô muốn đi đâu thì cứ bảo bọn tôi một tiếng, đừng phiền đến người không quen biết."
La Lê chớp mắt tỏ vẻ vô tội: "Tôi có muốn đi đâu đâu, là vị đại tẩu này tự dưng lôi tôi ra đây bắt đi nhặt cá đấy chứ."
Nghe vậy, ánh mắt Lý Pháp tức thì sắc lẹm như dao quét về phía người phụ nữ nọ: "Khỏi phiền bà lo, cô ấy không cần phải đi nhặt cá." Dứt lời, anh đoạt lại quyền kiểm soát chiếc xe lăn.
Người phụ nữ tuy hơi hoảng trước thái độ của Lý Pháp nhưng vẫn cố vớt vát: "Thì... nhặt cá cũng có nặng nhọc gì cho cam, tôi chỉ thấy cô ta rảnh rỗi quá đỗi, cứ ngồi ỳ một chỗ chơi thì không hay cho lắm."
Lý Pháp gằn giọng: "Tôi là đội trưởng của cô ấy, cô ấy làm gì là việc của tôi, không đến lượt bà xen vào."
Nói xong, anh dứt khoát quay đầu xe lăn đẩy La Lê đi. Vừa đi, anh vừa móc từ trong túi ra một gói thịt dị thú khô đưa cho cô: "Cô đói thì nhắm nháp cái này lót dạ đi, chờ bọn tôi dọn dẹp đống cá này xong đã."
Bà thím lắm chuyện đành trơ mắt đứng nhìn cảnh đó: ...
La Lê lắc đầu từ chối gói thịt khô: "Thôi, tôi có mang đồ ăn theo rồi. Mà tôi ra phụ nhặt cá cũng được mà."
Lý Pháp cất gói thịt đi, điềm nhiên đáp: "Con người sống phải biết vị trí của mình ở đâu. Giá trị của cô không nằm ở ba cái việc vặt vãnh như nhặt cá." Thử tưởng tượng cái khả năng dò tìm Sâm Ngọc của La Lê mà đồn ra ngoài xem, người ta chả rước cô về mà thờ phụng như Phật sống ấy chứ.
Chưa kể, "Bà ta không cùng đội với chúng ta, lại dám qua mặt tôi để ra lệnh cho cô, thế là lộng quyền rồi."
Lý Pháp đưa La Lê về lại chỗ cũ rồi quay đi lo việc thu dọn.
La Lê ngoái nhìn đám đông bận rộn sau lưng, rồi thu ánh mắt lại, nhàn nhã lấy ly linh nhũ ra nhấm nháp, vừa uống vừa ngắm mưa.
Mưa bay lất phất tựa sương mờ, chẳng hề cản trở công việc của mọi người mà còn tô điểm thêm nét thơ mộng.
Uống cạn ly linh nhũ, đám đông bên kia vẫn đang hì hục làm việc, còn mấy thanh niên săn cá lúc nãy đã biến mất dạng. Khúc sông này trở nên yên tĩnh lạ thường. La Lê âm thầm lăn xe lăn ra sát mép nước.
Chỗ nước cạn này không có linh nhũ dụ dỗ nên tôm cá cũng không lai vãng tới. La Lê cúi người, vung chiếc xẻng nhỏ xúc một mẻ đất cát lên.
Vừa nhấc lên khỏi mặt nước, cô lập tức phát hiện ra những viên Mặc Ngọc Tử lấp ló trong đám đất. La Lê đặt xẻng lên tảng đá, tỉ mẩn bới đống Mặc Ngọc Tử ra thả vào chiếc xô nhỏ.
Cứ vậy, quay lưng về phía đám đông, La Lê cần mẫn múc từng xẻng bùn cát lên bờ.
Đến khi bên kia chia chác cá tôm xong xuôi, chiếc xô nhỏ của La Lê đã chứa ngót nghét hai, ba cân Mặc Ngọc Tử. Không phải cô đào nhanh, mà do mỗi xẻng cô xúc lên chỉ có một lớp bùn mỏng trên cùng, phía dưới toàn là những viên Mặc Ngọc Tử căng mọng tròn vo. Cô chỉ việc túm lấy một nắm bùn nhúng xuống nước đãi nhẹ, bùn cát trôi tuột đi, còn lại toàn là Mặc Ngọc Tử.
Bên kia chia phần xong, Quý Dã liền chạy lon ton sang chỗ La Lê. Thấy anh ta đến một mình, La Lê vẫn cặm cụi bới đống bùn cát trên tay.
Vừa tới nơi, Quý Dã đã thấy những viên Mặc Ngọc Tử lộ ra trên mặt chiếc xẻng đặt trên đá. Anh nhướn mày ngạc nhiên: "Ồ, khúc sông này mà cũng có món này cơ à?"
Nói rồi, Quý Dã với tay lấy nốt chỗ Mặc Ngọc Tử còn dính bùn trên xẻng, nhúng xuống nước lắc qua lắc lại để rửa sạch.
Anh vừa làm vừa nói đùa: "Cái giống này hiếm gặp lắm nha. Hôm nào thèm ăn cứ ới một tiếng, tôi dắt cô đi kiếm, tìm được về đưa Lý Pháp xào cho một bữa ra trò."
La Lê chỉ ừ hử lấy lệ, thả chỗ Mặc Ngọc Tử đã rửa sạch vào xô.
Quý Dã rửa xong phần của mình, tiện tay thả luôn vào xô của La Lê. Thế rồi tim anh như ngừng đập một nhịp, xém chút nữa là đánh rơi cả nắm Mặc Ngọc Tử xuống đất.
Anh luống cuống thả hết vào xô, rồi như không tin vào mắt mình, anh thò tay vào ngoáy ngoáy mấy cái. Vừa vớt tay lên... trời đất ơi, một vốc đầy ú ụ toàn Mặc Ngọc Tử là Mặc Ngọc Tử! Nửa cái xô toàn Mặc Ngọc Tử!
Quý Dã: ...
"Cô móc đâu ra mà lắm thế này? Đừng nói là vớt ngay trên đoạn sông này nhé? Hay cô mò trúng hang ổ của chúng nó rồi?"
Combo ba câu hỏi liên thanh tuôn ra.
Chợt một ý nghĩ xẹt qua đầu, anh nhìn chằm chằm La Lê đang ngồi nghiêm chỉnh trên xe lăn, vẻ mặt khó tin: "Cô... đừng bảo cô đổ thẳng linh nhũ xuống sông để dụ chúng lên nhé?" À không! Đổ linh nhũ xuống thì cá tôm cũng phải nổi điên lên chứ!
Nhìn bộ dạng há hốc mồm của Quý Dã, La Lê biết nếu chỉ dựa vào sức cô thì chẳng tài nào vớt hết đống Mặc Ngọc Tử giấu dưới lòng sông lên được. Cô đành khẽ giọng thì thầm vào tai anh: "Bình tĩnh! Anh cứ thò tay xuống mò mẫm dưới đáy sông thử xem sẽ rõ."
Quý Dã tự nhủ lòng mình: Bình tĩnh thế quái nào được, nhưng bề ngoài vẫn cố tỏ ra bình thản.
Nhìn vị "Thần Tài" đang hiện diện ngay trước mặt, Quý Dã kìm nén sự háo hức đang dâng trào trong lòng, từ từ đưa tay xuống dò dẫm đáy sông.
Chạm tay vào là bùn cát, anh tiếp tục ấn sâu hơn...
Chà!
Cảm giác trơn tuột này, y xì đúc như đang chạm vào Mặc Ngọc Tử!!!
Quý Dã bất ngờ vồ lấy một nắm rồi giật tay lên, xòe lòng bàn tay ra... Một vốc đầy ắp toàn Mặc Ngọc Tử tròn xoe lấp lánh!!!
Khuôn mặt Quý Dã lúc này biểu cảm tắt điện hoàn toàn, anh quay ngoắt đầu nhìn La Lê như một cỗ máy.
La Lê nhìn bàn tay đầy ắp của Quý Dã, khẽ gật đầu: "Đúng rồi đó, lớp bùn dưới sông này ẩn chứa vô vàn Mặc Ngọc Tử. Chẳng ai hay biết, chúng ta có thể từ từ đào lên!"
Quý Dã: ...
Đúng là Thần Tài giáng thế!
Từ giờ trở đi, tôi xin nguyện tôn cô làm tổ tông của tôi!
Trong lòng Quý Dã đang nổ pháo hoa ăn mừng, nhưng hai tay lại rất ngoan ngoãn hoạt động hết công suất, xúc lên từng vốc từng vốc Mặc Ngọc Tử.
Cái giống này, nhìn tuy bé tí nhưng lại là "kỳ trân dị bảo" thứ thiệt của sông nước!
Bình thường, có lặn ngụp mò mẫm mười dặm tám dặm chưa chắc đã nhặt được một con. Mà dù có may mắn tìm ra thì số lượng cũng lưa thưa lác đác, chả bõ bèn gì.
Trên thị trường giá trị của nó cao ngất ngưởng.
Chỉ mỗi tội là nó quá khó tìm!
Vậy mà giờ đây, trước mặt Quý Dã là cả một rổ Mặc Ngọc Tử, vốc một cái là được một nắm to sụ. Anh chợt nhận ra định nghĩa "khó tìm" của mình bấy lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ.
Quý Dã lao vào cào cấu dưới lớp bùn cát như một kẻ cuồng tín. Trong khi đó, Lý Pháp và Ngô Tích đứng chờ mãi không thấy bóng dáng anh đâu, bắt đầu thấy sốt ruột.
Đã bảo đi gọi La Lê về, thế quái nào mà Quý Dã lại chôn chân luôn ở đó thế kia.
Vì hôm nay là một ngày "bội thu" lịch sử, vả lại trời cũng đã ngả về chiều nên nhóm Lý Pháp quyết định nán lại bờ sông nấu một bữa ra trò cho đã cái bụng.
Về phần nhóm của Lâu Trấn, mặc dù thu hoạch cũng không thua kém gì nhóm Lý Pháp, nhưng do quân số đông đảo nên họ đã chia nhau đi lùng sục thêm các bãi khác để bắt cá tôm và nhặt rau dại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)