Kiều Vân Ý thất vọng bước ra khỏi phòng khám. Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng cô vẫn không thấy cam lòng.
Khoa Tâm lý chắc chắn cô sẽ không đi, vì cô biết rõ mình chẳng gặp vấn đề gì về thần kinh hay tâm lý cả.
Nhà cô tuy không giàu có, nhưng từ nhỏ sống với bà ngoại, cô trưởng thành rất lành mạnh và vui vẻ.
Từ bé đến lớn, nhờ gương mặt xinh xắn nên cô luôn được ưu ái đôi chút. Về tinh thần, cô là người lạc quan bẩm sinh, việc học hành cũng thuận buồm xuôi gió, chẳng mấy khi phải chịu áp lực lớn.
Cô thực sự không nghĩ ra mình có thể mắc bệnh tâm lý kiểu gì. Chẳng lẽ cái thứ này chỉ do di truyền chứ không liên quan gì đến môi trường sống sao?
Cô nhanh chóng rửa mặt rồi leo tót lên giường, định dùng tuyệt chiêu cuối cùng: Ngủ cho quên sạch! Cô luôn tin rằng chẳng có chuyện gì mà một giấc ngủ không giải quyết được.
Cũng may là Trương Huệ Bình đã ôm điện thoại ngủ say sưa từ sớm, nếu không cô lại phải báo cáo kết quả khám bệnh. Hiện giờ tâm trạng cô đang chạm đáy, chẳng muốn nói năng gì.
Có lẽ ngủ một giấc dậy, cái đồng hồ đếm ngược chết tiệt kia sẽ biến mất thôi.
Sáng hôm sau, chuông báo thức vang lên.
Kiều Vân Ý lập tức bừng tỉnh, theo bản năng đưa mắt nhìn lên góc trên bên phải tầm mắt.
[Thời gian còn lại: 729 ngày]
Kiều Vân Ý: Cảm ơn nhé, lại trừ đi một ngày của người ta! Không biết còn tưởng mình đang đếm ngược ngày thi đại học không bằng.
Đếm ngược thi đại học thì ai cũng từng trải qua, nhưng đếm ngược ngày chết thì... đúng là chỉ mình cô có.
Có vẻ như ngoài việc chấp nhận số phận, cô chẳng còn cách nào khác. Kiều Vân Ý không thể coi con số này như không tồn tại.
Cô không dám đánh cược mạng sống của mình. Cô hoàn toàn không dám tưởng tượng nếu mình đột ngột qua đời, bà ngoại sẽ đau khổ đến nhường nào. Trên đời này, bà ngoại chỉ còn mỗi cô là người thân duy nhất.
Cô đành thỏa hiệp với số phận, lôi máy tính lên giường. Bản tính của cô chưa bao giờ là người ngồi chờ chết. Nếu đã không thể chống lại, bước tiếp theo cô phải tính xem làm sao để hoàn thành mục tiêu.
Mấy chương trình tuyển chọn kiểu này thường cho đăng ký qua trang web chính thức hoặc gửi email. Vân Ý lần mò cả buổi mới nghiên cứu ra cách nộp hồ sơ.
Vòng sơ tuyển của [Truy Quang Vô Hạn 101] khá đơn giản, thí sinh chỉ cần quay một đoạn video giới thiệu bản thân và trình diễn tài năng tùy ý. Sau đó, ban tổ chức sẽ sàng lọc để chọn ra những người được đến thành phố H phỏng vấn trực tiếp.
Phải trải qua mấy vòng thi nữa, kết quả thế nào thì chưa ai dám chắc.
Nhưng cô đoán, trừ những người có công ty quản lý chống lưng để được vào thẳng vòng ghi hình, còn những thí sinh tự do như cô thì chắc chắn sẽ phải vật lộn rất vất vả. Suất thi vốn chẳng có nhiều.
Tuy nhiên, cô thực sự không muốn ký hợp đồng với công ty nào lúc này. Một là vì "lính mới" như cô chắc chắn chẳng vào được công ty lớn, hợp đồng chắc chắn sẽ rất khắt khe, không bị lừa lọc đã là may rồi.
Chẳng phải bao nhiêu ngôi sao sau khi nổi tiếng đều phải đâm đơn kiện công ty cũ để hủy "hợp đồng nô lệ" đó sao? Hai là cô sợ nếu lần này không thành công, nếu không vướng bận hợp đồng, cô vẫn có thể thử sức ở chương trình khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
