Phải nói là tổ tiên gánh còng lưng, bản nhạc này lại chính là một trong những bài cô và Trương Huệ Bình đã cày nát lúc mới tập tành chuẩn bị.
Nhờ vậy, Kiều Vân Ý nhảy cực kỳ thuận tay. Ánh mắt cô toát lên vẻ tự tin ngời ngời, từng động tác, từng nhịp nhấn nhá đều khớp hoàn hảo với nốt nhạc.
Đa số các động tác của Kiều Vân Ý đều hướng trực diện về phía Hứa Trí Anh. Thế nhưng, mỗi lần cô xoay người hay thay đổi tư thế, khán giả phía dưới lại không tự chủ được mà dán chặt mắt vào gương mặt đẹp không góc chết ấy.
Trực tiếp đối mặt với áp lực ngàn cân này, mặt Hứa Trí Anh trắng bệch, đôi bàn tay nắm chặt run rẩy.
Kiều Vân Ý tiến về phía đối phương như một chiến binh thực thụ, khiến Hứa Trí Anh không tự chủ được mà phải lùi lại vài bước. Khi nhạc dứt, cục diện thắng thua đã quá rõ ràng.
Tâm lý Hứa Trí Anh hoàn toàn sụp đổ.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, cô cắn chặt môi để ngăn mình không bật khóc.
Nhưng chương trình vốn chẳng cho cô thời gian để lấy lại bình tĩnh, ngay sau đó là phần thi hát. Mỗi người tự chọn một bài.
Hứa Trí Anh biết thừa hát không phải thế mạnh của mình nên đã chọn một bản tình ca nhẹ nhàng.
Dù giọng hát không có nhiều kỹ thuật nhưng sự ngọt ngào của cô đã gỡ gạc lại tất cả.
Phải công nhận khả năng quản lý biểu cảm của Hứa Trí Anh rất tốt, ngoại trừ việc lúc đầu có hơi lệch tông một chút.
Cố vấn Diêu Nguyệt lên tiếng:
"Đến lượt em, thí sinh Kiều Vân Ý."
Kiều Vân Ý gật đầu, cô nhanh tay khoác lên mình chiếc áo măng tô trắng mang theo từ trước.
Vì không có nhạc đệm, cô suy nghĩ một chút rồi quyết định hát bài《Bà nội》. Lần này không có đàn guitar hỗ trợ, nhưng cô chẳng hề nao núng.
"Bé con ơi, đừng sợ hãi..."
"Bé con ơi, đừng sợ hãi..."
"Ta sẽ luôn bên cạnh con..."
Giai điệu dân ca thư thái, bình ổn không hề làm cô bị mất điểm, ngược lại còn từ từ dẫn dắt người nghe chìm sâu vào không gian cảm xúc.
"Nghe xong mà muốn khóc quá, phải làm sao đây?"
"Tôi cũng vậy, tự nhiên nhớ bà ngoại kinh khủng."
"Giọng cô ấy mạnh vậy sao? Sao trước đây không nghe thấy tên tuổi gì nhỉ?"
Bốn vị cố vấn và đều nhìn về phía Diêu Nguyệt, ra hiệu cho cô công bố kết quả. Dù sao đây cũng giống như sân nhà của cô vậy.
Diêu Nguyệt cầm mic, nhẹ nhàng nói:
"Xem ra chỉ có tôi mới đủ tư cách công bố kết quả này thôi. Chúng ta công bố trước rồi nhận xét sau nhé."
"Kiều Vân Ý, đầu tiên chúc mừng em đã bảo vệ thành công vị trí lớp A của mình."
"Tiếp theo, tôi thấy em nên đi thi mấy show thuần về ca hát thì hơn, tất nhiên là ở đây em thể hiện cũng đỉnh không kém."
"Còn Hứa Trí Anh, thực ra nền tảng của em rất tốt, nhưng em thiếu tự tin quá. Khi hát em cũng chưa tìm được vị trí phát âm chuẩn, nhưng tôi tin em sẽ ngày càng tiến bộ hơn."
Kiều Vân Ý và Hứa Trí Anh cùng cúi người cảm ơn rồi đi về phía hàng ghế khán giả. Đi được nửa đường, Mạnh Anh Nguyệt từ vị trí xuất đạo bước xuống, nắm chặt lấy tay Hứa Trí Anh và dắt cô ấy về chỗ.
Màn tình chị em thắm thiết được phô diễn vô cùng bài bản, khiến Kiều Vân Ý bỗng dưng trông chẳng khác nào một vai phản diện vừa bắt nạt người khác xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
