Nghĩ xong, Kiều Vân Ý tìm cách đánh trống lảng: "Thầy Từ, ngày mai em không đến phòng tập nữa, ít ngày nữa em phải đi ghi hình chương trình rồi."
Thực tế là giai đoạn sau này chủ yếu dựa vào việc Kiều Vân Ý tự luyện tập, những gì cần bù đắp cô đã nắm rõ, còn Từ An cũng đã hoàn thành việc giảng dạy từ lâu.
Từ An ngẩn người, thở dài một tiếng rồi ngồi bệt xuống sàn: "Vượt qua vòng sơ tuyển rồi à."
Im lặng một hồi, anh lại nói: "Thật ra đôi khi tôi rất ghen tỵ với em đấy, Kiều Vân Ý."
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã biết với gương mặt này cô chắc chắn sẽ được chọn, nhưng khi thực sự nghe tin, cảm xúc trong lòng anh vẫn rất phức tạp. Là chúc mừng? Chua xót? Ghen tỵ? Hay ngưỡng mộ?
Từ An nghĩ đến hành trình theo đuổi giấc mộng giới giải trí đầy trắc trở của mình năm ngoái, khẽ thở dài: "Em có gương mặt khiến tôi phải ghen tỵ, hát hay hơn tôi, cảm thụ âm nhạc và bắt nhịp cũng tốt hơn tôi, mà em lại còn rất nỗ lực nữa."
"Nhưng em lại không có thứ mà tôi có, nên tôi càng ghen tỵ hơn. Tại sao lại có người có thể thực hiện những điều tôi khao khát như thể đang làm một nhiệm vụ, mà còn làm tốt hơn cả tôi lúc trước?"
Từ An chạm vào hai tấm vé trong túi, nghĩ ngợi một hồi rồi quyết định giúp người thì giúp cho trót, anh đưa vé cho cô: "Em có biết sân khấu của em còn thiếu cái gì không? Có lẽ hai tấm vé này sẽ giúp ích cho em đấy. Hãy rủ cô bạn cùng phòng đi cùng đi."
"Tôi tin rằng em nhất định sẽ cảm nhận được."
Suy nghĩ mông lung, cuối cùng Kiều Vân Ý vẫn cúi đầu nhẹ giọng đáp: "Em cảm ơn thầy."
"Anh Từ đúng là tốt bụng quá! Còn kiếm được cả vé của Thiên hậu Diêu Nguyệt cho chúng mình nữa. Kiều Bảo, cậu nhìn xem đông người chưa này!!!" Trương Huệ Bình phấn khích nhìn quanh, suýt chút nữa là chạy lạc sang hướng khác.
Kiều Vân Ý nhanh tay lôi cô nàng về lại hàng: "Đừng có chạy loạn, phía trước bắt đầu vào sân rồi, lạc là tớ không chịu trách nhiệm đâu đấy."
Diêu Nguyệt không hổ danh là Thiên hậu, concert được tổ chức quy mô tại Sân vận động Tổ Chim. Nhìn dòng người xếp hàng là biết vé chắc chắn đã cháy sạch từ lâu.
Ngoài cửa vẫn còn không ít bạn trẻ đứng đợi, hy vọng tìm được "phe vé" để mua lại với giá cao.
Vào trong khán đài, Kiều Vân Ý cũng không kìm được mà đưa mắt nhìn quanh. Đây là lần đầu tiên cô đi xem concert.
Trước đây cô chỉ nghe người ta chê bai trên mạng rằng concert của ai đó làm tệ, âm thanh kém, chứ chưa bao giờ thực sự trải nghiệm trực tiếp tại hiện trường.
Lúc này, cô chỉ biết ngơ ngác đi theo sự chỉ dẫn của nhân viên rồi ngồi xuống vị trí cùng Trương Huệ Bình. Hai người còn được một bạn gái ngồi hàng sau nhiệt tình nhét tận tay hai chiếc lightstick (que cổ vũ).
Cô bạn kia rất hào sảng nói: "Cầm lấy đi, hai bạn không mang đồ cổ vũ à? Không sao, mình chia sẻ cho, chúng ta phải làm rạng danh chị Nguyệt chứ!"
Hai người ngơ ngác gật đầu cảm ơn. Trương Huệ Bình ghé tai Kiều Vân Ý thì thầm: "Trời ạ! Vé này ở gần sân khấu quá vậy? Sắp sát sạt sân khấu luôn rồi, chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?"
Kiều Vân Ý đáp: "Ở vị trí gần thế này, chưa chắc tiền đã giải quyết được vấn đề đâu."
Hai người định nói thầm thêm vài câu thì đột nhiên hiện trường tối sầm lại.
Một tia sáng duy nhất chiếu thẳng vào chính giữa sân khấu. Diêu Nguyệt từ trên không trung đang dần dần hạ xuống như một vị thần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)