Còn Thục phi, có thể coi là người có vận khí tốt nhất trong số phi tần.
Tiêu Cảnh Hành đăng cơ đã ba năm, hai năm đầu giữ tang và bận chính sự, ít khi bước chân vào hậu cung, chỉ từ năm ngoái mới bắt đầu sủng hạnh phi tần.
Thục phi tuy không được quá nhiều ân sủng, nhưng phúc khí vững, sớm đã truyền ra tin vui có thai.
Hơn nữa nàng ta tính tình ôn hòa, khiêm tốn, chưa từng kết oán với ai, nên chuyện nàng ta mang thai, ngoài mặt hậu cung chẳng ai tỏ vẻ ghen ghét.
Chỉ là sau lưng nghĩ gì thì ai biết được?
Tống Chiêu mắt nhìn thẳng, nhưng khóe mắt lại lặng lẽ quan sát cả gian điện đầy nữ nhân, trong lòng thầm nghĩ:
Những ngày sau này, hẳn sẽ càng náo nhiệt.
(P.S: Bối cảnh hư cấu, chọn theo hệ thống phẩm cấp hậu cung triều Thanh. Từ thấp đến cao lần lượt là: quan nữ tử, đáp ứng, thường tại, quý nhân, tần, phi, quý phi, hoàng quý phi và hoàng hậu.)
Cuộc trò chuyện giữa Vân phi và Ứng phi chỉ dừng lại khi có tiếng nội thị cung nhân cao giọng: "Hoàng hậu nương nương giá đáo!"
Những phi tần địa vị cao đã yên vị đều vội vàng đứng dậy, hướng về phía hành lang nối chính điện với tẩm cung hành lễ:
"Thần (tần) thiếp cung Nghiên hoàng hậu nương nương, chúc nương nương vạn phúc kim an."
Tống Chiêu cũng theo người quỳ lạy, rồi liếc trộm bóng dáng đang từng bước tiến lên ngồi ở ghế phượng.
Hoàng hậu thân khoác triều phục màu vàng tươi thêu mẫu đơn cùng phượng, đầu đội phượng quan khảm vàng nạm ngọc, tai đeo khuyên ba chấu trân châu Đông Hải, toàn thân đoan trang lộng lẫy. Bước đi uyển chuyển, đến cả tua áo dưới gấu váy gần như chẳng hề rung động.
Đợi hoàng hậu yên vị trên phượng tọa, cho miễn lễ rồi, Tống Chiêu mới nhìn rõ dung nhan bà.
Đôi mắt phượng dài hẹp, môi đỏ đầy đặn, sống mũi thẳng cao, cả người toát lên khí độ đoan nghiêm quý phái.
Chỉ là lớp son phấn hơi dày, như muốn che lấp vẻ bệnh tật trên dung nhan.
Quan sát một lượt tân tú nữ, hoàng hậu mỉm cười dịu dàng:
"Hôm qua mới nhập cung, rời phủ đệ quen thuộc, các ngươi đã quen với chỗ ở chưa?"
Mọi người đồng loạt gật đầu. Lý quý nhân nhanh miệng nịnh hót trước:
"Thần thiếp đa tạ hoàng hậu nương nương quan tâm. Trong sân Đông thiên điện Diêu Hoa cung có trồng cây chi tử, đúng là loài hoa thần thiếp yêu thích nhất. Nhà thần thiếp cũng trồng nhiều, hôm qua chuyển vào liền thấy như trở lại nhà mình vậy."
Hoàng hậu ôn hòa nói: "Ngươi thích là tốt rồi. Việc an bài chỗ ở vốn dĩ nên do bổn cung quan tâm, nhưng hai hôm nay bệnh tim tái phát, nên đều để Ứng phi vất vả lo liệu."
Ứng phi chỉ nhạt giọng "Ừ" một tiếng xem như hồi đáp.
Hoàng hậu lại nói: "Hôm qua vốn là ngày vui các ngươi nhập cung, lẽ ra nên được diện thánh. Chỉ trách thân thể bổn cung không tốt, bệnh tim tái phát làm lỡ mất thời gian của hoàng thượng, các ngươi chớ để bụng."
Mọi người liền đồng thanh: "Hoàng hậu nương nương nói vậy khiến thần thiếp sợ hãi. Thân thể của nương nương mới là việc trọng yếu."
Một bên, Vân phi không kìm được hừ một tiếng, hằn học:
"Sao có thể trách hoàng hậu nương nương được? Hôm qua khi chúng ta thay nhau hầu bệnh, đều nghe rõ nương nương khuyên hoàng thượng mau đến gặp các tú nữ mới, kẻo để họ bị lạnh nhạt. Nếu không phải Trân phi giở trò quyến rũ, lôi kéo hoàng thượng về cung của mình, thì hôm qua các muội muội đây đã sớm được gặp thánh nhan rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
