Cô dừng lại một chút rồi tiếp tục: "Nhưng khi những lời này lại thốt ra từ miệng vị hôn phu của tôi, nó chỉ khiến tôi càng muốn giành lấy vị trí thủ khoa này hơn. Cho hỏi, anh đến đây là để kéo thêm thù hận cho Lục Vãn đấy à?"
"Vị trí thủ khoa này tôi nhất định phải lấy, dù anh có quỳ xuống lạy tôi cũng vô ích. Tôi và Lục Vãn, ai giỏi thì thắng."
Không phải cô định quỵt nợ Lục Vãn, nếu có thể, Cẩu An sẵn sàng xin lỗi cô ấy về chuyện mạo danh trước kia, cần bồi thường bao nhiêu cô cũng sẽ đưa... Nhưng ngoài chuyện đó ra, cô không nợ Lục Vãn bất cứ thứ gì.
Hơn nữa chuyện này còn liên quan đến việc gặp gỡ giữa Lục Vãn và Hạ Tân Hành. Nó giống như khởi đầu của hiệu ứng cánh bướm, dẫn đến những hậu quả mà cô không thể gánh nổi...
Cô không muốn ngồi tù. Văn phòng của cha cô, cũng chỉ có thể là cha cô ngồi ở đó.
Cẩu An cúi đầu tiếp tục học, mặc kệ Hạ Nhiên đang đứng ngây người. Hắn có cảm giác như đang đi trên đường lớn thì bị một chiếc xe tải đâm sầm vào mà không hề báo trước.
Mấy ngày sau đó, đầu óc hắn cứ mơ màng, chỉ quanh quẩn câu nói "vị hôn phu của tôi" của Cẩu An. Năm chữ này khiến hắn thấy tê rần đến tận đầu ngón chân, rồi lại nghĩ đến câu "ai giỏi thì thắng" mà nghiến răng nghiến lợi. Hắn tự hỏi liệu cô đang nói về kỳ thi, hay đang ám chỉ chuyện cướp lấy hắn?
Dù sao, trước đây để giành được hắn, Cẩu An cũng từng không từ thủ đoạn.
Hạ Nhiên không thể hiểu nổi. Sau khi bị Cẩu An làm cho bẽ mặt, hắn không dám trêu chọc cô nữa, chỉ đành nhìn Lục Vãn vừa đi làm thêm vừa học tập vất vả đến mức gầy rộc và thâm quầng mắt.
Hắn bảo cô đừng đi làm thêm nữa, cần tiền hắn có thể đưa, nhà họ Hạ vốn dĩ đã nợ cô. Nhưng Lục Vãn luôn cười nhẹ nhàng: "Không sao đâu, em không cần tiền của anh, năm xưa cứu anh không phải vì điều này... Hạ Nhiên, anh coi em là hạng người gì vậy?"
Nụ cười tươi sáng của cô ấy hoàn toàn trái ngược với ánh mắt trầm lặng, kiên định của Cẩu An.
...
Kết quả là Lục Vãn vẫn kiệt sức đến mức phát bệnh. Ngày thi, cô sốt cao, cả người mê man.
Làm xong môn đầu tiên, Lục Vãn đã biết mình thi hỏng, câu cuối cùng của bài thi cô đành để trống. Dù đã uống thuốc nhưng đầu óc cô vẫn như một nồi cháo loãng, chẳng có tác dụng gì.
Trong phòng thi, Cẩu An ngồi ngay phía trước cô. Từ lúc nhận đề, bút của Cẩu An gần như không dừng lại. Trước khi hết giờ, cô đã thản nhiên đứng dậy nộp bài sớm. Lục Vãn liếc nhìn, thấy bài làm của đối phương kín mít chữ.
Thi xong, Lục Vãn là người cuối cùng rời khỏi phòng thi. Hạ Nhiên gọi điện đến, nghe thấy tiếng ho rũ rượi của cô ở đầu dây bên kia.
"Bị ốm à?" Hạ Nhiên hỏi.
"Không sao." Lục Vãn yếu ớt đáp: "Chỉ hơi sốt thôi."
Qua điện thoại, cô nghe tiếng Hạ Nhiên đang chào hỏi người ở phòng thí nghiệm để nhờ vả, có vẻ hắn định đến gặp cô ngay lập tức. Lục Vãn không biết nói gì, nhưng cũng không từ chối. Lúc này cô thật sự không muốn ở một mình.
Cúp máy xong, cô đứng thẫn thờ ở góc hành lang. Cô nhớ đến lời thầy cô trong khoa từng nhắc nhở rằng bài thi này liên quan đến việc chọn người phát biểu chào mừng tân sinh viên, hy vọng cô cố gắng nắm lấy cơ hội để lộ diện... Dù năm nhất không tham gia Hội sinh viên thì việc này cũng chẳng giúp ích gì nhiều, nhưng sau này khi xét thưởng, những sinh viên hay xuất hiện trước mặt thầy cô vẫn có lợi thế hơn.
Thế mà cô lại làm hỏng tất cả.
Trong đầu cô cứ hiện lên hình ảnh Cẩu An ngáp dài, thản nhiên nộp bài sớm... Cuối cùng, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn của cô.
Lục Vãn tìm một lối cầu thang thoát hiểm để trốn vào đó khóc một mình, cô co rúm lại một góc, vùi đầu vào khuỷu tay. Đang khóc thì cô nghe thấy tiếng bật lửa.
Ban đầu cô tưởng Hạ Nhiên đã tìm thấy mình, liền mơ hồ ngẩng đầu lên. Qua màn nước mắt, cô nhìn thấy một bộ vest được cắt may tinh tế. Một người đàn ông điển trai tầm ba mươi tuổi, đang ngậm điếu thuốc tựa vào cửa cầu thang thoát hiểm, mặt không cảm xúc phun mây nhả khói. Trông hắn như một nhân vật quyền quý nào đó, không hiểu sao lại trốn vào đây để tìm kiếm chút yên tĩnh.
Hai người nhìn nhau vài giây. Đốm lửa thuốc lá khi tỏ khi mờ, người đàn ông kiên nhẫn đợi cô ngừng nức nở. Liếc nhìn cô gái trẻ khóc đến hoa lê đẫm nước nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp mong manh, hắn lạnh nhạt hỏi: "Cô khóc gì thế?"
Giọng hắn trầm thấp và đầy từ tính.
Lục Vãn hơi ngơ ngác, dường như không ngờ người này lại chủ động bắt chuyện. Cô chỉ cảm thấy hắn trông rất xa cách và khó gần, đôi giày da đắt tiền sạch bóng hiện rõ trong tầm mắt cô.
Cô quên cả việc hỏi hắn là ai hay tại sao lại ở đây, chỉ theo phản xạ mà đáp bằng giọng khàn đặc: "Thi hỏng rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
