Trình Chu lấy dao quân sự ra, cắt xuống thịt heo, sau đó ra hiệu cho thôn dân có thể lấy vật đổi vật.
Không biết thôn dân có hiểu hay không hay là do quá nghèo, căn bản không có đồ vật gì có thể trao đổi, chỉ thấy nguyên một đoàn người đều nhìn chằm chằm Trình Chu, nhìn cả nửa ngày cũng không có động đậy.
Qua một hồi lâu, trưởng thôn lấy ra một đồng bạc, Trình Chu liền giơ dao cắt xuống một cái chân heo cho trưởng thôn.
Thật ra, Trình Chu cũng không muốn lấy đồng bạc, đồng vàng mới có giá trị, chứ đồng bạc không đáng giá chút nào. Nhưng Trình Chu cảm thấy để trưởng thôn mở hàng cũng tốt, có thể coi như thả con tép, bắt con tôm.
Nhưng tiếc là kế tiếp, đám người lại lần nữa rơi vào yên tĩnh, có lẽ trưởng thôn là hộ giàu có hiếm thấy trong thôn, còn những người khác đều lấy không ra đồng bạc.
Trình Chu có chút thèm thuồng nhìn con sâu trong tay trưởng thôn, trưởng thôn thấy vậy chỉ biết rụt cổ lộ ra gương mặt tươi cười.
Trong đám người, có một đứa nhỏ khoảng bảy tám tuổi nhìn chằm chằm Trình Chu. Một lát sau đứa nhỏ lấy ra một cái hộp gỗ, bên trong hộp gỗ nằm một con sâu.
Thôn dân nhìn con sâu đứa nhỏ lấy ra, cả đám đều thay đổi sắc mặt, trong mắt còn xuất hiện vài phần khủng hoảng.
Trình Chu bị khơi dậy hứng thú, thầm nghĩ: Đang buồn ngủ liền có người đưa gối cho nằm, hắn vừa đang muốn có một con sâu, kết quả liền có người đưa cho hắn. Nhưng biểu tình trên mặt các thôn dân như vậy là sao? Không lẽ là luyến tiếc?
Trình Chu sợ đứa nhỏ sẽ hối hận, nhanh chóng cắt xuống một cái chân heo đưa cho đứa nhỏ.
Đứa nhỏ đưa sâu cho Trình Chu, giống như sợ Trình Chu hối hận vậy, lập tức bỏ chạy.
Trình Chu nhìn thấy đứa nhỏ chạy đi, thầm nghĩ: Đứa nhỏ này chạy cũng quá nhanh rồi, hắn vốn còn muốn cắt thêm một chút thịt heo đưa cho nó. Dù sao hắn cũng mới đổi được một con sâu thần kỳ, không ngờ đứa nhỏ này cứ vậy mà chạy mất.
Mấy thôn dân nhìn theo hướng đứa nhỏ rời đi, vừa sợ hãi lại vừa hâm mộ, cũng khống chế không được cảm xúc mà bắt đầu châu đầu ghé tai nói chuyện.
Con sâu vừa tới tay Trình Chu, liền cắn Trình Chu một cái, sau đó nhanh chóng chui vào trong cơ thể Trình Chu.
Trình Chu tìm ba người giúp đỡ dọn thịt heo rừng còn dư lại tới lối vào rừng cây. Sau khi đến lối vào rừng cây, Trình Chu cắt ba miếng thịt heo làm thù lao, sau đó đuổi bọn họ đi.
Sau khi xác nhận thôn dân đã rời đi, Trình Chu ở trong lòng mặc niệm trở về phòng trọ, sau đó đã thuận lợi về tới thế giới hiện đại.
Trở lại phòng trọ, cảm giác đói khát càng thêm rõ ràng, nhưng trong tủ lạnh lại trống rỗng, Trình Chu liền lấy thịt heo mang về từ dị giới nấu ăn.
Con heo rừng mà Trình Chu giật điện chết ở dị giới nặng khoảng 200 cân. Cắt xuống hai cái đùi đổi đồ vật, bỏ đi ruột, máu loãng, vẫn còn 100 cân. Mang về nhiều thịt như vậy, đủ để Trình Chu ăn mấy tháng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


