Trình Dương lắc đầu: "Môn đăng hộ đối, cho dù cô ấy đồng ý, cũng không qua được cửa ải của ba mẹ cô ấy, em cần gì phải lãng phí thời gian của người ta chứ."
Trình Chu vỗ vai Trình Dương: "Sao lại là lãng phí thời gian chứ, Dương Dương, nhìn em là biết có tướng phát tài rồi, cô gái đó bây giờ theo đuổi em, chứng tỏ là có mắt nhìn."
Trình Dương có chút bất đắc dĩ n: "Anh lại trêu em rồi."
Sau khi Trình Dương đi, Dạ U từ trong bóng tối đi ra: "Em trai anh hình như rất thích cô gái đó, chỉ là cảm thấy bản thân không xứng."
"Chắc vậy." Cô gái đó xinh đẹp, gia cảnh lại tốt, em trai có thể từ chối cám dỗ như vậy, ý chí cũng thật kiên cường: "Cứ thuận theo tự nhiên đi, biết đâu lại là một mối lương duyên."
***
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



