“Ông nói giống như là mình đã ăn qua bánh mì trắng vậy.”
“Đúng là tôi chưa từng ăn qua bánh mì trắng, nhưng tôi đã từng làm việc ở tiệm bánh mì!”
“Đúng vậy, nhưng tại sao tên quý tộc kia lại không biết Tinh Linh Trùng!”
“Rất có thể là cậu ta sinh ra trong một gia đình quý tộc lớn, chỉ nhận thức Thượng vị Tinh Linh, chưa từng thấy qua Tinh Linh Trùng.”
“Khả năng này cũng rất lớn, tôi nghe người ta nói, có một số quý tộc lớn rất là khinh thường Tinh Linh Trùng, ngay cả Hạ vị Tinh Linh đều không vào được mắt của bọn họ, bọn họ chỉ cảm thấy hứng thú với Đại Tinh Linh thôi.”
“...”
Tinh Linh Trùng tiến hóa sẽ trở thành Hạ vị Tinh Linh, Tinh Linh Trùng lớn lên giống sâu, sau khi tiến hoá thành Hạ vị Tinh Linh, sẽ phá kén hóa bướm. Sau khi Tinh Linh Trùng tiến hóa, năng lực giục sinh hoa màu sẽ tăng lên rất nhiều, nếu Tinh Linh Trùng của thôn trưởng có thể tiến hóa, có thể thúc giục sinh trưởng hơn trăm mẫu ruộng lúa mạch, đến lúc đó, thôn dân của thôn Hắc Mạch cũng sẽ không cần phải chịu đói.
Nhưng nếu Tinh Linh Trùng của thôn trưởng thật sự tiến hóa, nhất định sẽ khiến cho quý tộc chú ý, đến lúc đó, Tử Tước đại nhân của đảo Bàn Thạch sẽ không còn đối với thôn Hắc Mạch làm như không thấy nữa, nhất định sẽ tìm mọi cách cướp lấy.
Trình Chu tìm một nơi hẻo lánh trở về thế giới hiện đại.
Sau đó, Trình Chu từ 5000 tệ còn sót lại trên người, lấy ra 800 tệ tiền mua một chiếc xe ba bánh second-hand chạy bằng sức người.
Sau khi mua xe ba bánh, Trình Chu lại mua mười cái thùng nhựa, 50 bịch bánh mì ngọt.
Trình Chu đạp xe ba bánh, xuất hiện ở thôn Hắc Mạch.
Thôn dân ở thôn Hắc Mạch chưa từng nhìn thấy xe ba bánh, lúc này, một đám đều kinh sợ thay đổi sắc mặt liên tục.
Trình Chu tới thôn Hắc Mạch cũng được vài lần, còn lấy ra bánh mì, mấy đứa nhỏ trong thôn cũng không có sợ Trình Chu, lúc này vô cùng cao hứng mà đuổi theo phía sau xe ba bánh của Trình Chu.
Đối mặt với ánh mắt khó tin của một đám thôn dân, Trình Chu bỗng nhiên có loại ảo giác, giống như hắn đạp không phải là xe ba bánh mà là Maserati vậy.
Trình Chu đạp xe ba bánh tới bờ biển, mấy thôn dân vừa rồi ở bờ biển hỗ trợ bắt hải sản một người cũng chưa rời đi.
Trình Chu đạp xe ba bánh lại đây, rất nhanh liền gây chú ý cho mọi người, các thôn dân ở bờ biển đều không chớp mắt mà nhìn xe ba bánh, giống như đang nhìn thần vật vậy.
Trình Chu nhảy xuống xe ba bánh, vô cùng khí phách nói: “Bây giờ, đem mấy thùng hải sản lên xe đi.”
Trình Chu đứng ở bờ biển, nhìn mặt biển rộng lớn mạnh mẽ, phảng phất như nhìn thấy trong giới hải sản sắp xuất hiện một ngôi sao mới nổi vậy.
Trình Chu nhìn thấy mấy người dị giới đang ngây ngốc nhìn hắn, không hề có động tác nào.
Trình Chu nhìn vẻ mặt sửng sờ của những người này, cũng nhịn không được mà nhăn mày, lúc này mới ý thức được là những người này căn bản nghe không hiểu hắn nói gì.
Trình Chu ở trong lòng thở dài, thầm nghĩ: Con đường làm trùm giới hải sản, có vẻ có chút gánh nặng đường xa nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
