Đây là một thế giới có cấp bậc rõ ràng, quý tộc kỵ sĩ đối với dân chúng trong lãnh địa là có quyền thống trị tuyệt đối, Trình Chu bị ngộ nhận là quý tộc lớn, khiến cho thôn dân rất là kiêng kị.
Trình Chu từ trong ba lô lấy ra một cái bánh mì ném cho Mạch Ân.
Trước khi Trình Chu tới đây, có lên mạng mua một ít bánh mì, rất là tiện nghi, hai đồng một cái bánh mì, sau khi Mạch Ân bắt được bánh mì, chân tay có chút luống cuống.
Trình Chu nghĩ là Mạch Ân không biết cách ăn, lại từ trong ba lô lấy ra thêm một cái bánh mì, lại xé mở túi đóng gói bên ngoài cắn một cái.
Mạch Ân chớp chớp mắt, rất nhanh liền hiểu ra, cũng bắt chước xé mở túi đóng gói, cắn một miếng bánh mì.
Mạch Ân ăn một miếng bánh mì, đôi mắt lập tức sáng lên.
Mấy đứa nhỏ trong thôn lộ ra hai mắt trông mong mà nhìn Trình Chu và Mạch Ân, muốn đi lên lại không dám.
Sau đó Trình Chu được Mạch Ân dẫn vào thôn tham quan một vòng, trong thôn, người dân thật sự là quá nghèo, một đám đều là áo rách quần manh, xanh xao vàng vọt.
Lúc Trình Chu và Mạch Ân trải qua một mảnh ruộng cỏ ba lá, liền nhìn thấy một ít thôn dân đang bận rộn dọn sạch cỏ ba lá.
“Tiểu May Mắn” bỗng nhiên nhảy ra tới, cố vươn thân thể, phát ra ánh sáng.
Cỏ ba lá điên cuồng sinh trưởng, trong đó có một gốc cây cỏ bốn lá đặc thù, trực tiếp sinh trưởng tới hai mét, nguyên một mảnh ruộng cỏ ba lá mới vừa được dọn xong, lúc này đã mọc trở lại.
Mấy thôn dân nơm nớp lo sợ mà nhìn Tiểu May Mắn, giống như có chút khủng hoảng.
Trình Chu khẽ thở dài một hơi, sờ sờ Tiểu May Mắn, trấn an nó một phen.
Tiểu May Mắn rũ đầu xuống, có chút ảm đạm, lùi về trong thân thể của Trình Chu.
Sau khi đi dạo hết thôn, Mạch Ân lại dẫn Trình Chu tới bờ biển.
Có Mạch Ân làm người dẫn đường, làm Trình Chu tiết kiệm rất nhiều thời gian, trải qua thăm dò, Trình Chu đã biết thôn nhỏ này tên là thôn Hắc Mạch, ba mặt của thôn Hắc Mạch đều là biển, trong đó có một mặt là núi lớn, núi lớn ngăn cách thôn Hắc Mạch và người bên ngoài liên hệ.
Toà núi lớn bên ngoài thôn Hắc Mạch, tên là Giác Trư lĩnh, trong núi có rất nhiều Giác Trư.
Muốn từ trong thôn đi xuyên qua Giác Trư lĩnh để ra bên ngoài, ít nhất cũng phải mất 10 tiếng đồng hồ, đây là dưới tình huống thuận buồm xuôi gió không xảy ra chuyện gì, trên thực tế, trong núi có rất nhiều rắn độc, dã thú, thôn Hắc Mạch không có kỵ sĩ, thôn dân muốn đi xuyên qua Giác Trư lĩnh, rất dễ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Thôn dân đối với thế giới bên ngoài hiểu biết không nhiều lắm, bất quá, trong thôn cũng có người từng ra ngoài lang bạt nói, rất nhiều quý tộc đều thích thám hiểm, Trình Chu rất có thể cũng là quý tộc, tuổi trẻ hăng hái, muốn rời nhà ra ngoài lang bạt, Trình Chu có thể là bởi vì ở trên biển gặp phải sóng gió mới lưu lạc đến nơi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


