Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từ Mạt Thế Xuyên Vào Niên Đại Văn, Ta Dùng Dị Năng Trồng Trọt Làm Giàu Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Trọng điểm vẫn là Chu Thủ Dân, vì dù bà cụ có quyền uy thế nào thì cũng phải nghe lời con trai, Chu Duệ biết rõ điều này.

Chu Thủ Dân giữ nét mặt lạnh lùng, không biểu lộ cảm xúc.

Khi thấy Chu Duệ nhìn mình, ông cất giọng lạnh nhạt:

"Con xuống nông thôn, cha và mẹ đã chuẩn bị sẵn phiếu thực phẩm, phiếu vải và 100 đồng cho con."

Chờ một lúc nhưng ông không nói thêm gì nữa. Chỉ có chừng đó, Chu Duệ dĩ nhiên không hài lòng.

Chỉ riêng việc cha cô lo cho ba công việc đã tiêu tốn hàng ngàn đồng, mà sao đến lượt cô lại chỉ có 100 đồng?

"Cha, con không muốn đi nữa. Một trăm đồng thì ăn được mấy bữa?"

"Cái đồ mất dạy này!" Chu Thủ Dân tức giận, đứng dậy định tát Chu Duệ.

"Cứ đánh đi, đánh mạnh vào.”

“Nếu hôm nay cha dám đánh con, con sẽ đến nông trường tìm lãnh đạo của cha.”

“Tại sao chứ? Tại sao lại là con phải xuống nông thôn? Theo lẽ thường, phải là anh cả và chị hia. Con sẽ nói cho họ biết, cha vì không muốn để con cái xuống nông thôn nên đã chạy chọt cho họ việc làm, mà đây cũng không phải lần đầu cha không làm gương rồi."

"Anh cả, chị hai, chẳng lẽ hai người hưởng hết mọi thứ tốt đẹp, còn để em xuống nông thôn chịu khổ sao? Nếu đã để em đi thì em cũng phải có cái gì lo cho bản thân của mình chứ?" Chu Duệ chớp mắt ngây thơ nói.

Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của Chu Thủ Dân: "Cha, cha mau quyết định đi. Cứ chần chừ, có khi phải đợi đến ngày mai mới đăng ký được, mà lúc đó mọi người trong khu lại bàn tán về cha nữa đó."

Mặt Chu Thủ Dân tối sầm lại, không nói đồng ý cũng không nói không đồng ý.

Chờ lâu quá, Chu Duệ ngáp dài:

"Vậy thôi, cha cứ suy nghĩ đi. Khi nào xong thì nói với con." Nói xong, cô định leo lên giường ngủ tiếp.

"Được." Khi Chu Duệ vừa chuẩn bị lên giường, Chu Thủ Dân đã đáp ứng.

"Vậy đưa tiền trước đi." Chu Duệ chìa tay ra.

Cô đâu có ngu, không lấy tiền trước lỡ đăng ký xong họ lật lọng thì biết làm sao?

"Thủ Dân!" Thấy Chu Thủ Dân thật sự định lấy tiền, bà cụ Chu sốt ruột.

"Mẹ à, không sao." Chu Thủ Dân vỗ nhẹ lên tay bà cụ, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Duệ.

Nhận được tiền và phiếu, Chu Duệ chẳng mấy vui vẻ.

Điều này càng khẳng định rằng nhà họ Chu sẵn sàng hy sinh cô, còn nguyên chủ thì chẳng được xem trọng.

Chu Duệ khẽ thở dài, bước ra khỏi nhà, chẳng buồn quay đầu lại nhìn họ và cũng chẳng để ý tới những khuôn mặt tức giận mà cứ thế rời đi.

Cô không cần hỏi đường đến văn phòng thanh niên trí thức vì trong ký ức của nguyên chủ đã có sẵn.

Chu Duệ không vội vã, cô thong thả vừa đi vừa suy nghĩ.

Cô không biết linh hồn của nguyên chủ đã đi đâu nhưng bây giờ cô ở đây, dĩ nhiên sẽ hành động theo ý mình.

Đặc biệt là...

Chu Duệ khẽ tập trung, một cây cỏ vô danh ở góc tường nhanh chóng nở hoa, kết quả rồi héo tàn.

Tất cả chuyện này, những người xung quanh không ai để ý.

Nhìn tay mình, Chu Duệ có chút ngẩn ngơ.

Năng lực đặc biệt của cô cũng đi theo cô đến đây, nghĩa là bây giờ cô vẫn là một người có dị năng.

Cô không muốn ai biết điều này, nhất là trong thời đại này có thể sẽ bị người để ý tới.

Quan trọng hơn, ở thành phố, dị năng của cô không có nhiều tác dụng. Nghe nói thanh niên trí thức xuống nông thôn phải cùng nông dân ra đồng làm việc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc