Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng cô không để tâm đến điều đó, thay vào đó, cô tiếp tục viết và vẽ gì đó trên giấy. Triệu Hà liếc qua, chỉ thấy toàn những ghi chú về việc nuôi lợn, không khỏi cảm thán sự nghiêm túc của cô.
“Em đừng căng thẳng quá. Nuôi lợn đâu phải cứ nhớ hết mọi thứ là xong. Lợn không thể lớn nhanh chỉ sau một đêm, phải từ từ thôi, không khéo lại phản tác dụng.” Triệu Hà an ủi, nhưng trong lòng không đặt nhiều kỳ vọng.
Kiến thức trong sách vở tuy hữu ích, nhưng kinh nghiệm thực tế vẫn quan trọng hơn.
Như chính cô ấy, ngày xưa hừng hực nhiệt huyết đi xây dựng nông thôn, để rồi khi tới nơi, tất cả đều khác xa so với những gì cô ấy tưởng tượng.
Giấc mơ về việc quay về thành phố thì mờ mịt, cô ấy đành sống tê liệt trong thực tại, thậm chí còn phải làm nhiệm vụ an ủi các thanh niên tri thức mới đến.
Thấy Chu Duệ hừng hực khí thế như vậy, đột nhiên cô ấy tìm lại được chút cảm giác của ngày đầu tiên xuống nông thôn. Đã tới đây rồi, ít nhiều cũng phải làm gì đó. Thành hay bại với cô giờ không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là cô đã cố gắng.
“Chu Duệ, chị tin em sẽ làm được.”
“Cảm ơn.” Chu Duệ đáp lại với một nụ cười, sau đó cất giấy bút đi rồi nằm xuống giường tiếp tục suy nghĩ.
...
Thím Ngưu nhìn lợn của Chu Duệ béo tốt hơn hẳn lợn của mình, không khỏi lo lắng.
Nhưng đúng lúc đó, mùa thu hoạch đang cận kề.
Chuyện này còn lớn hơn cả việc nuôi lợn, vì nó liên quan trực tiếp đến khẩu phần lương thực cho cả đội trong mùa đông năm nay.
Dù đang nuôi lợn, công việc đồng áng vẫn không thể lơ là.
Sau khi cho lợn ăn xong, Chu Duệ cùng thím Ngưu đi đến sân phơi để tham dự hội nghị động viên.
Tại buổi họp, các công việc cũng được phân chia. Mùa thu hoạch là thời điểm căng thẳng nhất trong năm, tuy chính quyền đã ngăn chặn các hủ tục mê tín, vẫn có nhiều người lén lút cầu nguyện trời đất, mong rằng trời không đổ mưa trong vài ngày tới. Nếu trời mưa, toàn bộ vụ mùa năm nay coi như tiêu tan.
Với danh nghĩa "nhàn rỗi" do làm ở trại nuôi lợn, Chu Duệ và thím Ngưu được phân công đến sân phơi để hỗ trợ.
Thím Ngưu, vốn là người không giấu được chuyện, vừa đi vừa hỏi: “Thanh niên tri thức Chu, con cho lợn ăn kiểu gì mà mới có vài ngày, lợn đã trắng trẻo, béo tốt thế kia?”
“Cháu cũng cho ăn giống thím thôi mà, cỏ lợn trộn với cám mì.”
“Thế sao lợn của con lại béo lên được như thế?”
Thím Ngưu vẫn chưa tin lắm, bà chắc mẩm rằng Chu Duệ phải có cách gì đặc biệt.
“Chắc là tại cách chăm sóc của cháu hiệu quả đấy. Tạo cho lợn một môi trường thoải mái, nó vui thì sẽ lớn nhanh thôi.” Chu Duệ nói qua loa, dĩ nhiên không thể tiết lộ rằng cỏ lợn mà cô cho ăn đều đã được cô dùng dị năng để thúc đẩy, khiến chúng vừa ngon miệng lại vừa giàu dinh dưỡng.
“Thế này thì đúng là phải chăm lợn kỹ như chăm con rồi.” Thím Ngưu lẩm bẩm, dù không muốn tin nhưng sự khác biệt rõ ràng giữa hai chuồng lợn khiến bà chẳng thể phủ nhận.
Dù vậy, việc dành quá nhiều công sức cho lợn vẫn khiến thím Ngưu cảm thấy hơi khó chấp nhận.
Hai người tiếp tục đi đến sân phơi mà không nói gì thêm.
Đến nơi, công việc của họ là xử lý lúa vừa gặt. Lúa được chở về sân phơi để tuốt hạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







