Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cha mẹ, con đi đây. Hai người giữ gìn sức khỏe, có dịp con sẽ về thăm."
Nghe tiếng Chu Duệ, mẹ cô không kìm được nữa, chạy theo tàu, vừa khóc vừa gọi: "Duệ Duệ, con gái của mẹ."
Bà không biết khi nào mới có thể gặp lại con gái.
Nhưng sức bà làm sao theo kịp tàu hỏa, từng toa tàu lần lượt lướt qua trước mặt bà, rất nhanh, toa cuối cùng cũng biến mất khỏi tầm nhìn, bóng dáng Chu Duệ hoàn toàn khuất dạng.
Mẹ Chu ngã gục trên sân ga, khóc nức nở, cha Chu bước đến đỡ bà dậy: "Về thôi."
Ngồi trong toa tàu, Chu Duệ không nhìn thấy cảnh tượng phía sau.
Cô ôm ngực, cảm thấy có điều gì đó trỗi dậy trong lòng nhưng rồi rất nhanh đã buông bỏ.
Cô đưa tay xoa mặt, khi nhìn ra ngoài cửa sổ mắt cô sáng lên.
Cô vừa nhìn thấy một thứ—cả một vùng xanh tươi.
Đang là tháng tám, trời vẫn còn rất nóng, trong toa tàu cũ kỹ màu xanh lá, chật cứng người, giống như một cái lò hấp.
Khi Chu Duệ lấy lại bình tĩnh, cô bắt đầu nhận ra điều này.
Khi tàu tiếp tục lăn bánh, mọi người dần thả lỏng.
Có lẽ vì lo lắng về tương lai phía trước, những thanh niên trí thức đi cùng không ai lên tiếng.
Gần chỗ cô ngồi, có người đã cởi giày, gác chân lên ghế bên cạnh, mùi hôi từ đôi chân hòa quyện với mùi mồ hôi, mùi thức ăn và các loại mùi không rõ khác.
Tất cả các mùi này trộn lẫn tạo nên một bầu không khí khó chịu trong toa tàu.
Ngồi phía trước cô, một nữ thanh niên trí thức lại bắt đầu khóc thút thít:
"Tôi thật sự muốn về nhàaaa."
Lúc này, Chu Duệ nhìn ra cửa sổ, thấy một mảng xanh mướt hiện ra trước mắt, tinh thần cô chấn động.
Cô cảm thấy mình sắp mất kiểm soát.
Cô đã ở đây được một thời gian nhưng cảm giác thuộc về vẫn chưa thực sự mạnh mẽ.
Hiếm khi thấy được một vùng cây cối rộng lớn thế này, cô chỉ muốn tàu dừng lại ngay lập tức để cô có thể ở lại đây mãi mãi. Với một mảnh đất rộng thế này, chẳng lẽ cô không có đất dụng võ?
Nhưng suy nghĩ thì suy nghĩ, tàu vẫn tiếp tục chạy, mảng xanh trước mắt nhanh chóng biến mất, thay vào đó là những vùng đất bỏ hoang, chỉ có vài cây lưa thưa và vài bụi cỏ dại.
Chu Duệ thấy thật đáng tiếc, cô chỉ thở dài. Đất rộng như vậy mà không trồng gì, chẳng lẽ không thấy tiếc sao?
Trong lúc cô còn tiếc nuối, tàu dừng lại.
Chu Duệ biết mình chưa đến đích, đây là trạm dừng cho một số thanh niên trí thức xuống xe.
Hứa Xuân Mai là một trong số đó.
Chu Duệ và cô ấy không ngồi chung toa.
Trong suốt chuyến đi, Hứa Xuân Mai mấy lần cố chen sang gặp Chu Duệ nhưng không thành công.
"Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
"Lẽ ra mình phải nói câu đó với cậu mới đúng, cậu đi xa thế kia, không biết đến khi nào chúng ta mới gặp lại. Đáng lẽ lúc đó cậu nên đăng ký cùng mình."
Nói xong, Hứa Xuân Mai lắc đầu, giờ nói gì cũng muộn rồi.
Phía kia đã có người giục cô tập hợp, Hứa Xuân Mai vội vẫy tay với Chu Duệ:
"Duệ Duệ, cậu phải giữ gìn sức khỏe, đến nơi rồi nhớ viết thư cho mình nhé."
Chu Duệ mở miệng: "Được."
Nhìn theo bóng Hứa Xuân Mai đi xa dần, đến khi không còn thấy nữa, Chu Duệ mới quay lại.
Tàu dừng ở ga, có người xuống, cũng có người lên, Chu Duệ bất giác cảm thấy một nỗi buồn man mác.
Nhưng sau đó cô tự phủ nhận cảm giác này, cô nghĩ đó là những cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ đang ảnh hưởng đến mình.
Tiếng còi tàu vang lên, tàu lại tiếp tục chuyển bánh.
Tàu dừng ở hết ga này đến ga khác, hành khách lên rồi xuống liên tục, những thanh niên trí thức đi cùng có vẻ như đã dần chấp nhận việc phải xuống nông thôn.
"Thực ra xuống nông thôn cũng không đáng sợ đến thế, chẳng qua là ở chỗ khác thôi mà. Mình nghe nói vẫn có cơ hội được quay về thành phố, cấp trên sẽ có suất về lại thành phố, chỉ cần chúng ta xây dựng nông thôn tốt, cấp trên nhất định sẽ để chúng ta về."
Cô gái ngồi đối diện Chu Duệ nói.
"Đinh Mỹ Hoa, cậu mơ giữa ban ngày à? Suất về thành phố chắc tới lượt của cậu?”
“Một công xã chỉ có vài suất về, dưới đó có mười mấy đội sản xuất, chẳng đủ mà chia đâu."
Cô gái ngồi cạnh Đinh Mỹ Hoa nói.
Bị nói vậy, mặt Đinh Mỹ Hoa trắng bệch, lại trở về trạng thái khi vừa lên tàu.
"Dương Hồng, cậu nói chuyện cũng đanh đá quá đấy."
"Đanh đá? Đây chẳng phải là sự thật sao? Hơn nữa, chúng ta là ai?”
“Là thanh niên cách mạng, là những người chí lớn khắp bốn phương.”
“Chính sách của nhà nước kêu gọi lên núi xuống nông thôn còn chưa thực hiện xong mà đã mơ về việc quay lại thành phố.”
“Tôi thật sự không chịu nổi khi có đồng đội như cậu."
Chu Duệ không nhịn được liếc nhìn Dương Hồng một cái rồi lại nhìn sang Đinh Mỹ Hoa.
Thật không may, cả hai đều cùng đi đến nơi mà cô được phân công.
Theo cô biết, trong toa tàu này có năm người sẽ đến đội sản xuất số 9 của Công xã Hướng Dương, ngoài ba cô gái thì còn có hai chàng trai.
Hai người đó không ngồi cùng chỗ với họ.
Chu Duệ không nói gì… chỉ yên lặng ngồi ăn lương khô mà mẹ cô đã chuẩn bị…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










