Mười mấy năm sống trong thời mạt thế, năng lực cảm nhận nguy hiểm của Lâm Diệc Nam khác hẳn người thường, trong lòng vô cớ thắt lại.
Trong hang dường như có đôi mắt của con mồi, lúc này đang nấp trong bóng tối nhìn chằm chằm nàng.
Toàn thân nàng căng thẳng, trên tay nắm chặt chủy thủ, cảnh giác dùng tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh, chuẩn bị thừa cơ hành động.
Năm giác quan nhạy bén của Lâm Diệc Nam đã nhận thấy sự thay đổi của luồng khí trong hang.
Đang định vung chủy thủ ra, đột nhiên, sau gáy truyền đến một trận đau đớn.
Mẹ kiếp, nàng bị tập kích rồi.
Sau đó hai mắt nàng tối sầm, trước khi rơi vào hôn mê, Lâm Diệc Nam đang nghĩ, có phải nàng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma không?
Lâm Diệc Nam mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, lũ tang thi ở hiện đại thần kỳ đuổi theo nàng đến thời đại này.
Nàng cưỡi trên lưng Hãn Huyết Bảo Mã một đường chạy như điên, sợ bị ngựa hất xuống, nàng cúi thấp người, ôm chặt lấy ngựa, cả người bị xóc nảy đến choáng váng, đùi bị mài đến đau rát cũng không dám dừng lại.
Bốn phương trời đất mênh mông, nàng cùng con ngựa dưới thân nương tựa lẫn nhau.
Không biết đã chạy bao lâu, hơi thở dồn dập của ngựa vẫn luôn vang vọng bên tai.
Con ngựa chạy mệt cuối cùng cũng dừng lại, nằm trên bãi cỏ mềm mại, nàng cũng mệt đến mức đầu ngón tay cũng không nhấc nổi, mí mắt nặng trĩu chỉ muốn lập tức ngủ thiếp đi.
Không đúng! Nàng là đến để săn lợn rừng mà.
Đột nhiên, Lâm Diệc Nam giật mình tỉnh lại.
Cơ thể như thể bị vỡ vụn, toàn thân đều kêu gào đau đớn.
Lâm Diệc Nam chỉ suy nghĩ mười giây, sau đó chậm rãi ngồi dậy, càng động đậy trên người càng đau, nhất là bắp đùi, ở đó không ngừng truyền đến từng đợt đau nhức.
Xung quanh tối đen như mực, nàng vẫn đang ở trong hang động trước khi hôn mê.
Cơn đau trên người có nghĩa là nàng đã bị người ta... Đánh sao?
Nàng vểnh tai nghe ngóng động tĩnh, xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, rõ ràng là kẻ đã ra tay hành hung nàng đã rời đi rồi.
Nhìn vào gương, từ cổ nàng trở xuống, khắp người toàn là dấu vết đỏ ửng, có chỗ đã chuyển sang màu xanh tím, chỗ ngực là nghiêm trọng nhất.
Lâm Diệc Nam không nhịn được thốt ra những lời lẽ cay độc, nghiến răng nghiến lợi.
Nếu để nàng tìm được tên kia, nhất định nàng sẽ cắt của quý của hắn ta cho chó hoang ăn, sau đó băm xác hắn ta ra thành trăm mảnh!
Cất gương đi, nàng mặc vào một chiếc áo cổ cao, che đi dấu vết trên cổ.
Trong không gian có rất nhiều bộ y phục kiểu dáng đơn giản như vậy, đều là những thứ nàng tranh thủ lúc rảnh rỗi tự tay làm ra trong thời mạt thế.
Vất vả lắm mới đứng dậy được, nàng nhìn thấy trong khe đá chỗ nàng vừa nằm có một miếng ngọc bội tỏa ra ánh sáng long lanh.
Lâm Diệc Nam nhặt lên xem xét kỹ lưỡng, miếng ngọc bội to bằng nửa bàn tay nàng, trên đó được chạm khắc những đường vân mây lành tinh xảo, ở giữa là hình đầu hổ.
Nàng không hiểu biết về ngọc, nhưng nhìn miếng ngọc bội này có vẻ là đồ tốt, xem ra là do tên kia bỏ quên.
Lâm Diệc Nam nheo mắt, ngay sau đó ném miếng ngọc bội vào không gian.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)