—— Không đúng.
Thứ cô chạm vào không phải lớp lông mềm mại của chăn, mà lại là một loại vải hơi thô cứng. Bên dưới lớp vải ấy là thứ gì đó ấm nóng, hơi phập phồng và săn chắc...
Trong cơn mơ màng, cô bèn đưa tay ấn xuống.
Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay áp sát, những đường nét cơ bắp đầy đàn hồi xuyên qua lớp quần áo truyền đến tay cô một cách rõ rệt.
Cảm giác lạ lẫm ấy lập tức khiến cơn buồn ngủ của cô tan biến hoàn toàn.
Cô đột ngột mở bừng mắt ra, nhưng đầu óc vẫn còn chút mơ hồ sau khi vừa thức giấc.
Trước mắt cô là một mảng vải áo phông màu xám, chóp mũi chỉ cách eo của chủ nhân chiếc áo chưa đầy ba centimet.
Sau đó cô phát hiện ra hai tay mình đang đặt ngay trên eo của người nọ.
Lúc này cô mới nhận ra bản thân vừa làm chuyện gì!
Cô ngẩng đầu lên nhìn thì bắt gặp gương mặt đen xì như sắp có bão của Tô Hành.
Cô vậy mà lại vô thức ôm lấy Tô Hành trong lúc ngủ, hơn nữa còn bằng một tư thế vượt quá giới hạn như thế này.
Thật là ngượng ngùng quá đi mất. Cả người cô từ da đầu đến đầu ngón chân đều trở nên cứng đờ.
“Xin lỗi.”
Cơ thể cô phản ứng nhanh hơn cả lý trí, cô vội vàng bật người đứng dậy.
Cô đứng dậy quá nhanh lại dùng lực quá mạnh, Tô Hành còn chưa kịp ngẩng đầu lên thì cằm đã bị đỉnh đầu cô va vào một cái thật đau.
Biên Quan Nguyệt cũng bị cú va chạm đó làm cho ngã ngồi trở lại vị trí cũ.
“Thật ngại quá, tôi không cố ý.”
Biên Quan Nguyệt vội vàng xin lỗi, sau đó luống cuống tay chân định đứng lên lần nữa.
Đúng lúc này, chiếc xe lại đi qua một đoạn đường gồ ghề và đầy ổ gà, khiến cả xe không tránh khỏi bị xóc nảy.
Trọng tâm không vững làm cơ thể mất thăng bằng, Biên Quan Nguyệt hoảng hốt tìm chỗ để bám víu lấy.
Tô Hành vươn tay định nắm lấy cánh tay cô, nhưng lại vô tình chạm phải một thứ gì đó ấm nóng và mềm mại đến khó tin.
Cảm giác chạm vào ấy giống hệt như một miếng bánh pudding sữa vừa mới ra lò.
Ngón tay anh hơi khép lại rồi theo bản năng bóp nhẹ một cái.
Đột nhiên Tô Hành nhận ra thứ mềm mại kia là cái gì, hơi nóng lập tức lan nhanh đến tận mang tai anh.
Biên Quan Nguyệt bị bóp trúng liền giật bắn mình mà nhảy dựng lên.
Thế nhưng trong lúc xe đang xóc, trọng lực lại hung hăng kéo cô ngã xuống một lần nữa.
Trong khoảnh khắc ngã xuống, tay cô quờ quạng tìm chỗ chống đỡ, kết quả là lòng bàn tay lại ấn mạnh lên một vị trí nhạy cảm.
“Ư...!”
Sắc mặt Tô Hành lập tức trở nên trắng bệch, gân xanh trên trán anh cũng nổi hết cả lên.
Biên Quan Nguyệt còn chưa kịp nhận ra cảm giác quái lạ dưới tay mình là gì thì đã bị Tô Hành dùng lực rất mạnh đẩy ra, ngã nhào xuống sàn xe.
Cô ngồi bệt trên sàn xe lạnh lẽo, xương cụt truyền đến một cơn đau âm ỉ.
Tiếng động của hai người đã thu hút sự chú ý của hai người ngồi phía đối diện.
Thấy Tô Hành đang khom lưng che chắn phần thân dưới, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Lại liên tưởng đến hai câu xin lỗi vừa nghe được lúc nãy, còn chuyện gì mà họ không hiểu nữa cơ chứ.
Ánh mắt Chúc Thương hiện lên vẻ ghê tởm, anh ấy lạnh lùng thốt lên: “Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”
Hoa Thanh Trì cũng có cùng suy nghĩ, anh cho rằng cô lại dùng chiêu cũ để lén lút tiếp cận rồi sàm sỡ Tô Hành, sau đó bị phát hiện nên mới bị đẩy ngã xuống đất.
“Đáng đời.” Hoa Thanh Trì khẽ hừ lạnh một tiếng.
Biên Quan Nguyệt dùng một tay chống xuống sàn, đôi môi hơi mấp máy định giải thích gì đó, nhưng rồi lại thấy chẳng có gì để nói.
Cô đứng dậy rồi quay lại băng ghế dài, lần này cô ngồi thật xa Tô Hành, chỉ cúi đầu giữ im lặng.
Nửa giờ sau.
“Chúng ta hủy bỏ khế ước hôn nhân đi.” Biên Quan Nguyệt đột nhiên lên tiếng bằng một giọng điệu rất bình thản.
Giọng cô tuy rất nhỏ nhưng cũng đủ để tất cả mọi người trong xe đều nghe thấy rõ ràng.
Ngón tay Lộc Văn Sanh đang lái xe phía trước hơi khựng lại, anh im lặng quan sát gương chiếu hậu để đoán xem ý đồ của cô là gì. Dịch Tinh ngồi ở ghế phụ cũng hơi nghiêng tai lắng nghe, ánh mắt anh ta trầm xuống.
“Sao thế, lại muốn dùng trò này để thu hút sự chú ý của chúng tôi à?” Chúc Thương lạnh lùng nhìn cô, trong lời nói tràn đầy sự khinh bỉ.
Hoa Thanh Trì nhếch mép một cái, anh thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên mà chỉ coi như vừa nghe được một câu chuyện đùa.
Dựa trên những gì anh biết về cô, Biên Quan Nguyệt tuyệt đối không bao giờ chịu buông tha cho năm người bọn họ.
“Nghe tôi nói cho hết đã.” Biên Quan Nguyệt hơi nâng cao tông giọng, cô không hề nhìn vào gương mặt đột nhiên trở nên âm trầm của Chúc Thương.
Cô quay sang nhìn thẳng vào mắt Tô Hành, nói từng chữ một cách rõ ràng: “Tôi nói thật lòng đấy, cuộc hôn nhân giữa tôi và cả năm người các anh đều sẽ được hủy bỏ.”
Ánh mắt cô lộ rõ vẻ kiên định.
Trái tim Tô Hành khẽ dao động, anh nheo mắt lại nhìn cô nhưng không hề lên tiếng đáp lại.
Phản ứng của mấy người trước mặt đều nằm trong dự tính của cô, nhưng thực tế Biên Quan Nguyệt không hề có ý định lừa gạt họ.
Nguyên chủ vốn sở hữu ngoại hình vô cùng xinh đẹp và rạng rỡ, chỉ số năng lượng sinh sản được kiểm tra còn đạt cấp SSS, nên đàn ông bình thường khi đối diện với nhan sắc ấy ít nhiều cũng sẽ có phần khoan dung.
Ngoại trừ Lộc Văn Sanh vốn đã ghét nguyên chủ từ trước khi kết hôn, thì bốn người còn lại ban đầu cũng không quá bài xích việc cưới cô.
Việc sau này họ trở nên chán ghét cô như vậy chỉ có thể là do vấn đề về tính cách của nguyên chủ mà thôi.
Nguyên chủ đúng thật là vừa ích kỷ vừa độc ác, những chuyện xấu xa mà cô ta từng làm trước đây khiến cô cảm thấy vô cùng khinh bỉ.
Hình tượng của nguyên chủ đã bám sâu vào tâm trí họ, nếu cô muốn từ từ thay đổi ấn tượng về mình trong lòng họ thì sẽ mất rất nhiều thời gian.
Hiện tại cô không có quá nhiều thời gian để hòa hợp hay xây dựng lại niềm tin với bọn họ.
Hơn nữa, đôi khi mối quan hệ giữa người với người đâu chỉ có duy nhất một loại là tin tưởng lẫn nhau.
Mà nó còn có thể là mối quan hệ dựa trên lợi ích.
Biên Quan Nguyệt quyết định nói thẳng thắn: “Tôi biết trước đây mình đã làm nhiều việc không phải với các anh. Tôi cũng biết các anh rất ghét tôi, vậy nên chi bằng chúng ta hủy bỏ hôn ước để chung sống hòa bình, tôi đảm bảo sau này sẽ không lặp lại những chuyện cũ đó nữa.”
Cô dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Những khoản tiền và bất động sản đã chuyển vào tài khoản của tôi khi kết hôn, tôi đều sẽ hoàn trả lại đầy đủ.”
Những lời này đã đủ để chứng minh rằng quyết định của cô đã được cân nhắc rất kỹ lưỡng.
Biên Quan Nguyệt lướt nhìn qua gương mặt của từng người rồi nói tiếp: “Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là từ giờ đến lúc tới Căn cứ Mãnh Hổ, các anh phải bảo vệ tôi an toàn. Sau đó, đôi bên chúng ta sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.”
Chúc Thương không thể nhẫn nhịn được nữa liền ngắt lời cô: “Mấy lời này cô cũng từng nói rồi. Cô coi chúng tôi là chó, định treo một khúc xương trước mặt để dắt mũi chúng tôi sao?”
“Chẳng qua là cô sợ chúng tôi sẽ bỏ mặc cô giữa đường hoặc là ra tay giết chết cô thôi chứ gì!”
Hoa Thanh Trì cũng bật cười một tiếng đầy mỉa mai.
Trong mắt Tô Hành hiện lên vẻ dò xét, rõ ràng anh cũng không tin vào lời giải thích này, chỉ là anh không đoán ra được rốt cuộc cô đang muốn làm gì.
Đối với những lời nghi ngờ của họ, Biên Quan Nguyệt chỉ coi như không nghe thấy.
“Đơn xin hủy bỏ hôn ước có thể được gửi đi ngay bây giờ.”
Biên Quan Nguyệt mở thiết bị quang não của mình ra, một tờ đơn xin hủy bỏ hôn ước đã điền sẵn lập tức được gửi tới thiết bị của cả năm người.
“Tôi không hề có ý định trêu đùa các anh đâu.”
“Sau khi hủy bỏ hôn ước, tôi hy vọng có thể chung sống với mọi người với tư cách là đồng đội.”
Hoa Thanh Trì khoanh tay trước ngực hỏi: “Dựa vào cái gì chứ?”
Biên Quan Nguyệt chỉ chờ đợi mỗi câu hỏi này.
“Tôi đã thức tỉnh dị năng.”
Vẻ mặt Hoa Thanh Trì hơi khựng lại một chút.
Cô ngẩng đầu lên nhìn lướt qua mấy người họ một lần nữa, những lời tiếp theo đây mới là điều cô thật sự muốn nói.
“Dị năng của tôi có thể thúc đẩy sinh trưởng và thanh tẩy. Sau ngày tận thế, các loài động thực vật đều bị ô nhiễm ở những mức độ khác nhau, nguồn lương thực hiện có rồi cũng sẽ đến ngày cạn kiệt. Nhưng tôi có thể thanh tẩy thịt dị thú bị ô nhiễm để nó trở thành thực phẩm an toàn, cũng có thể khiến hạt giống cây trồng nảy mầm nhanh chóng để cho ra rau quả tươi sạch.”
“Sau khi trở về Căn cứ Mãnh Hổ, dị năng của tôi có thể hợp tác với các gia tộc đứng sau các anh, tôi tin rằng mình sẽ có rất nhiều giá trị để khai thác.”
Biên Quan Nguyệt đưa ra bí mật về dị năng của mình cùng những lợi ích của nó để chứng minh giá trị mà bản thân có thể mang lại cho cả đội.
Cô tin rằng lợi ích luôn bền vững và có sức nặng hơn là sự thù ghét.
“Nếu đồng ý thì mọi người hãy ký tên vào đơn xin hủy bỏ hôn ước đi.”
Cả năm người đều rơi vào im lặng để âm thầm tiêu hóa những lời cô vừa nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
