Trong khoảnh khắc đó, một con Huỳnh Huyết Liệp Miêu đã ngã gục gần Biên Quan Nguyệt đột nhiên bật dậy, nhe nanh múa vuốt lao về phía cô.
Thấy vậy, Chúc Thương và Hoa Thanh Trì lập tức lên tiếng cảnh báo.
Họ cũng muốn ra tay cứu người.
Nhưng vì họ ở cách cô khá xa nên đã không còn kịp nữa.
Khi thấy sắc mặt hai người thay đổi, bản năng của Biên Quan Nguyệt nhanh hơn cả ý thức, cơ thể cô hơi nghiêng xuống rồi xoay người một cái, đôi tay nắm chặt thanh sắt hung hăng đánh ngược ra sau.
“Binh!”
Con Huỳnh Huyết Liệp Miêu định đánh lén lập tức bay ngược ra ngoài.
Tình huống này quá đỗi nguy hiểm, thấy cô né được, cả hai mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Biên Quan Nguyệt nâng cánh tay lên để lau sạch nước mưa trên mặt rồi đi đến bên xác con dị thú.
Đầu của nó nát bét trông như một quả dưa hấu bị đập vỡ.
Biên Quan Nguyệt dễ dàng tìm thấy một viên tinh hạch hình tròn màu đỏ trong đầu nó.
Mất đi tinh hạch, nó cũng mất luôn khả năng tái tạo và chữa lành, lần này nó thực sự chết đến mức không thể chết thêm được nữa.
Tinh hạch của Huỳnh Huyết Liệp Miêu trông giống như một viên bi thủy tinh màu đỏ trong suốt.
Tinh hạch của dị thú đều có hình cầu và màu đỏ, chúng chỉ khác nhau về kích thước.
Những loài dị thực vật bị ô nhiễm biến dị cũng sẽ ngưng kết tinh hạch trong cơ thể, tinh hạch dị thực vật có màu xanh nhạt hình giọt nước và mỗi loại lại có kích thước khác nhau.
Còn tinh hạch của zombie thì có màu xám với hình dạng Asscher, kích thước của chúng tương đương với nhãn cầu.
“Lại gần xe, chuẩn bị rút lui.”
Tô Hành phát ra khẩu lệnh.
Nghe vậy, mọi người vừa đánh vừa lùi về phía xe một cách có trật tự.
Sức chiến đấu của một con Huỳnh Huyết Liệp Miêu đơn lẻ không cao, lý do nó được đánh giá cấp D là vì tấn công theo bầy đàn, hơn nữa nó sẽ liên tục dẫn dụ đồng loại đến khiến con mồi một khi bị quấn lấy sẽ rất khó dứt ra.
Vì vậy, ngay từ đầu mục tiêu của nhóm chỉ là đánh mở một đường máu để phá vây.
Sau Tô Hành và Dịch Tinh, cô là người thứ ba đến nơi.
Tô Hành lúc này đang ở trong buồng lái của chiếc xe tải bên cạnh.
Sau khi lên xe, anh đi thẳng vào buồng lái rồi ngồi vào ghế lái và thuần thục mở quang não trên cổ tay.
Màn hình quang não sáng lên, ánh sáng xanh u tối chiếu lên mặt anh, sau khi kết nối quang não với màn hình điều khiển xe, đầu ngón tay anh nhanh chóng gõ trên màn hình, một chuỗi mệnh lệnh được nhập xong chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh đã giành được quyền điều khiển hoàn toàn chiếc xe tải này.
Quang não của anh có quyền điều khiển xe cấp độ hai, dù không có mã khóa riêng thì anh vẫn có thể cưỡng chế bẻ khóa hệ thống để trưng dụng các loại phương tiện giao thông.
Nếu là trước mạt thế, quân nhân chính phủ Liên bang tự ý trưng dụng xe của công dân sẽ bị coi là lạm dụng chức quyền và phải chịu kỷ luật nghiêm khắc, nhưng hiện tại pháp luật chỉ còn là hình thức, khả năng kiểm soát của chính phủ Liên bang gần như bằng không nên cái gọi là ràng buộc quyền hạn cũng chẳng ai giám sát.
Dịch Tinh tựa vào cửa xe với sắc mặt hơi tái nhợt, việc duy trì dị năng tinh thần liên tục đã tiêu hao không ít sức lực của anh ta.
Ánh mắt chạm nhau, Biên Quan Nguyệt không nói gì nhiều mà chỉ khẽ gật đầu rồi nhanh chóng hành động.
Biên Quan Nguyệt bê hai thùng đồ hộp nhảy xuống xe, bước chân cô vững chãi, chỉ vài bước lớn đã đến bên xe tải để xếp gọn các thùng vào thùng xe.
Một con Huỳnh Huyết Liệp Miêu nhắm đúng sơ hở rồi lặng lẽ lao về phía Biên Quan Nguyệt từ bên hông.
Tuy nhiên nó còn chưa kịp tới gần thì cơ thể đã bị một con dao bướm chẻ làm đôi giữa không trung, sau đó rơi bịch xuống đất.
Dịch Tinh chịu trách nhiệm tiêu diệt mọi con Huỳnh Huyết Liệp Miêu muốn tiếp cận xe để bảo vệ sự an toàn của đồng đội.
Tô Hành và Biên Quan Nguyệt phụ trách việc chuyển hàng hóa.
Cộng thêm số vật tư lấy từ gã to xác, chiếc xe bọc thép ban đầu không còn chỗ chứa nên họ đành bỏ nó lại để chuyển hết đồ sang xe tải.
Xe tải là của nhóm gã to xác, kiểu dáng tuy nặng nề nhưng được cái không gian rất rộng rãi, hơn nữa để thuận tiện cho việc thông gió và quan sát thì thùng xe phía sau đã được thông với cabin phía trước, ban đầu giữa hai phần là một tấm sắt nhưng giờ đã được cắt bỏ phần lớn, chỉ còn lại vách ngăn cao nửa mét để ngăn hàng hóa không bị trượt vào buồng lái mà vẫn không cản trở việc trao đổi giữa hai bên.
Nửa giờ sau, cả sáu người đều đã lên xe an toàn.
Trong suốt nửa tiếng đồng hồ đó, sự tấn công của lũ Huỳnh Huyết Liệp Miêu chưa bao giờ dừng lại, phía xa trong bóng tối vẫn liên tục có thêm những bóng đen mới tràn ra.
Ở cuối thùng xe, Chúc Thương và Lộc Văn Sanh chịu trách nhiệm chặn hậu, dị năng hệ lôi và hệ trọng lực phối hợp với nhau đã hạ gục từng mảng lớn dị thú, tạm thời ngăn chặn sự truy đuổi của chúng.
Động cơ khởi động, tiếng gầm rú trầm đục đầy uy lực vang lên và bánh xe nghiến qua mặt đất tạo ra tiếng ma sát chói tai.
Bất chấp sự tấn công của dị thú bên ngoài, chiếc xe tải lao vút lên đường lớn, những con Huỳnh Huyết Liệp Miêu vẫn điên cuồng vồ cắn thân xe, móng vuốt sắc nhọn cào lên lớp sắt thép tạo ra những âm thanh rợn người nhưng thân xe nặng nề vẫn không hề lay chuyển.
Tô Hành nắm chặt vô lăng, ánh mắt tập trung vào con đường phía trước, đôi chân anh nhấn mạnh ga khiến con số vận tốc nhảy từ bốn mươi lên sáu mươi rồi đạt đến một trăm.
Những con thú bị bỏ lại điên cuồng chạy bằng bốn chân để đuổi theo xe tải.
Những con linh cẩu biến dị này không chỉ đông mà tốc độ còn rất nhanh, khoảng cách của chúng với xe tải đang thu hẹp lại rõ rệt.
Không lâu sau, vài con linh cẩu đã bật nhảy leo lên nóc xe rồi lao mình đâm sầm vào kính chắn gió phía trước.
Liên tiếp vài tiếng động lớn vang lên, kính chắn gió lập tức bị bắn đầy những vệt máu xanh thẫm.
May mà chiếc xe tải này đã được nhóm gã to xác đặc biệt cải tạo, phía ngoài kính chắn gió có lắp thêm lồng sắt với các thanh thép có độ cứng cực cao nên đã chống chịu được những cú va chạm mà không bị cong vênh.
Thân xe tải không hề bị lệch đi chút nào, Tô Hành bình tĩnh gạt cần gạt nước để quét sạch đống bẩn thỉu sang một bên, đôi tay anh giữ chắc vô lăng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những động tĩnh bên ngoài.
Tuy nhiên lại có hai con dị thú lần lượt lao tới từ hai bên, Tô Hành điều chỉnh hướng đâm bay một con nhưng con còn lại đã leo lên được thùng xe.
Thùng xe đóng kín nên mọi người ngồi bên trong không thấy được tình hình bên ngoài, vì thế không thể tấn công chính xác dị thú trên nóc xe, nếu để chúng tàn phá bạo lực thì sớm muộn gì thùng xe cũng bị phá hỏng.
Chỉ có dị năng của Chúc Thương là phù hợp nhất trong lúc này.
Không cần ai nhắc, Chúc Thương đã chủ động tập trung tâm trí để thúc động dị năng.
Ngay tức khắc, hàng trăm tia điện xanh lam bao phủ quanh lồng sắt bên ngoài xe, toàn bộ lớp vỏ xe lúc này trông như một lưới điện cao thế.
Giây tiếp theo, tiếng gào rít trên nóc xe đột ngột dừng lại, tất cả xác Huỳnh Huyết Liệp Miêu đều lăn khỏi nóc xe và bị bỏ lại phía sau.
Cứ như thế, chiếc xe tải tránh được những hố sâu cùng chướng ngại vật sụp đổ trên đường để điên cuồng lao đi.
Không biết đã chạy bao lâu, tiếng gầm rú của dị thú phía sau ngày càng xa dần rồi biến mất hẳn, lúc này bên ngoài xe chỉ còn tiếng gió mưa vì họ đã hoàn toàn thoát khỏi sự truy đuổi của bầy Huỳnh Huyết Liệp Miêu.
Trong thùng xe chỉ còn lại sự mệt mỏi nhàn nhạt.
Mọi người đều tựa vào ghế ngồi, các cơ bắp và dây thần kinh căng thẳng lúc trước giờ đây cũng dần được thả lỏng.
Biên Quan Nguyệt liếc nhìn ba người đối diện, cô thấy tóc tai họ rối bời và sắc mặt hơi trắng bệch, cô thầm nghĩ chắc là do sự khó chịu sau khi sử dụng dị năng quá mức gây ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


