Nói xong, cậu bất giác quay sang nhìn Hạ Mỹ Linh. Cậu chưa từng thấy mẹ cứng rắn đến thế. Cậu biết rõ bà nội cay nghiệt thế nào. Hồi xưa khi họ xin tiền học, bà nội không chịu chi ra một đồng học phí nào. Đến lượt Đại Xuyên lấy vợ, bà ta cũng không chịu đưa sính lễ. Ngay cả lúc Tiểu Xuyên phải bỏ học vì không đủ tiền đóng học phí, mẹ cũng chỉ biết quỳ xuống van xin bà nội, chưa bao giờ dám làm căng như hôm nay.
Thế nhưng, trong lòng Tiểu Xuyên lại thấy nhẹ nhõm lạ thường. Khi bị áp bức, mẹ không phản kháng, mà cậu muốn phản kháng thì mẹ lại luôn ngăn cản. Ngôi nhà này, từ lâu đã nên phát điên một trận như thế rồi!
Nếu không, cậu đã chẳng phải bỏ học. Nghĩ tới giấc mơ về cánh cổng trường không thể bước tới nữa, lòng cậu lại dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả.
Cả nhà phải đi bộ hơn một tiếng mới đến thị trấn. Thiết bị ở đây còn lạc hậu, trình độ bác sĩ cũng có hạn, chẳng làm được kiểm tra gì ngoài truyền dịch cho Anh Tử.
Sau khi rời bệnh viện, họ không về nhà ngay. Hạ Mỹ Linh dẫn mọi người đến tìm một vị lão trung y mà cô quen biết.
Lão trung y đang phơi thuốc ngoài sân, nghe xong liền mời họ vào bắt mạch cho Anh Tử.
Mọi người nín thở chờ đợi.
Lát sau, ông ta thu tay về, nét mặt nghiêm trọng:
“Tình trạng thai nhi không tốt. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cái thai này khó mà giữ được.”
Tiểu Xuyên nóng tính, nghe đến đó liền cau mày. Trực giác mách bảo cậu rằng ông lang băm này đang muốn lừa tiền. Bác sĩ ở bệnh viện thị trấn cũng đâu nói nặng như thế. Cậu toan mở miệng thì đã bị ánh mắt sắc lẹm của mẹ chặn lại.
Hạ Mỹ Linh biết lão trung y này không phải người nói chuyện tùy tiện:
“Thầy thuốc, xin ông nghĩ cách giúp chúng tôi. Chỉ cần còn khả năng, nhất định phải giữ lại đứa bé!”
Lão trung y liếc nhìn mấy mẹ con, có phần khó xử:
“Giữ thai cũng không phải không thể, nhưng cần dùng đến dược liệu quý. Mà tiền thuốc men thì... chắc chắn không rẻ.”
Đại Xuyên và Anh Tử lập tức quay sang nhìn Hạ Mỹ Linh đầy lo lắng.
Cô hít một hơi, giọng kiên quyết:
“Chúng tôi muốn giữ đứa bé! Ông cứ kê đơn đi.”
Rời khỏi nhà lão trung y, Tiểu Xuyên rốt cuộc không nhịn được nữa, bật thốt:
“Mẹ, chẳng lẽ chúng ta bị lừa rồi sao? Chút thuốc như vậy mà đòi đến sáu mươi đồng!”
Hôm nay Hạ Mỹ Linh lục được hộp tiền của Lâm lão thái, tổng cộng cũng chỉ gom được hơn một trăm đồng. Vậy mà vừa ra tay đã tiêu gần một nửa. Nghĩ cũng lạ, ông bà nội keo kiệt đến mức đó, tích góp bao lâu mới được từng ấy tiền. Lâm Kiến Quân gửi tiền về chắc cũng chẳng được là bao.
Tiểu Xuyên nói rồi, liếc nhìn anh trai và chị dâu, vội vàng giải thích:
“Không phải con tiếc tiền đâu, chỉ là sợ mẹ bị gạt thôi.”
Tiểu Xuyên tròn mắt:
“Nhưng mà... nếu lỡ ông ta lừa chúng ta thì sao?”
“Tiểu Xuyên!” Giọng Hạ Mỹ Linh chợt nghiêm lại: “Con còn nhỏ, chưa hiểu được. Có thai mà ra máu là chuyện cực kỳ nguy hiểm. Lão trung y này ở trấn trên mở tiệm thuốc bao năm, ai cũng biết tiếng. Huống hồ, thà tin là có còn hơn tin là không. Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, lúc đó có hối hận cũng không kịp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)