Ánh mắt cô ta xoáy chặt vào bóng lưng hắn, chất chứa bao nỗi oán hờn xen lẫn bực dọc. Cớ sao đến tận giờ phút này, hắn vẫn dùng dằng chưa chịu vứt bỏ người đàn bà quê mùa thô kệch kia? Đôi mắt sắc lạnh của cô ta chậm rãi lướt qua Đại Xuyên cùng đám trẻ nhỏ. Những bộ quần áo cũ kỹ, phai màu đến lạc mốt, những đôi giày lấm lem bùn đất tồi tàn, tất cả đều toát lên vẻ bần hàn của thứ dân quê chính hiệu. Một đám nhà quê nhếch nhác thế này, lấy tư cách gì mà đòi sánh ngang với Hạo Hạo và Tiểu Kiệt cành vàng lá ngọc của cô ta?
Thế nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, dẫu người phụ nữ kia có mang danh phận vợ chính thức đường đường chính chính thì đã sao chứ? Chẳng phải Lâm Kiến Quân vẫn sẵn sàng moi tiền túi để chu cấp cho cô ta và hai đứa con của cô ta như thường lệ sao? Dòng suy nghĩ ấy như một liều thuốc an thần, giúp tâm trạng Đinh Diễm Mai dần lắng xuống. Nụ cười gượng gạo trên mặt ban nãy đã được thay thế bằng một vẻ điềm nhiên. Cô ta nhếch môi cười nhạt: “Chắc mọi người lặn lội từ xa mới đến phải không? Nhà Kiến Quân chật chội lắm, vỏn vẹn chỉ có hai phòng ngủ thôi, còn cái phòng làm việc kia thì trống hoác, chẳng có lấy một chiếc giường. Nhiêu đó người chen chúc, sao mà ở cho xuể được?”
Đáp lại thái độ trịch thượng ấy, Hạ Mỹ Linh vẫn giữ nụ cười nhẹ tênh tựa thinh không: “Đúng là hàng xóm mười mấy năm có khác, rõ cả trong nhà người ta có mấy cái giường.”
Biết mình vừa hớ hênh lỡ lời, Đinh Diễm Mai vội vàng lấp liếm: “Thỉnh thoảng anh ấy để cửa mở, tôi tình cờ đi ngang qua thì vô tình thấy thôi mà.”
Trái ngược với vẻ nhún nhường ấy, ánh mắt cô ta lại nhìn thoáng qua Lâm Kiến Quân, một cái nhìn xa xăm, buồn buồn, rồi mới chịu quay người trở vào nhà, nhẹ nhàng đóng cửa lại. Cánh cửa vừa “cạch” một tiếng khép lại, không gian xung quanh như đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở.
Lâm Kiến Quân nghiến răng trèo trẹo, hạ giọng rít lên từng chữ cay nghiệt: “Hạ Mỹ Linh, cô đừng có đem cái thói đanh đá quê mùa vào thành phố! Tiểu Đinh có chọc gì cô đâu mà cô cứ mở miệng ra là chì chiết người ta là góa phụ để sỉ nhục người ta hả?”
Hạ Mỹ Linh hờ hững liếc hắn một cái nhạt nhẽo, vẻ mặt ngập tràn sự ngây thơ vô tội: “Chính anh nói cô ta là góa phụ trước đấy chứ? Tôi chỉ thuận miệng nói theo thôi mà. Với lại, cô ta đúng là góa phụ thật mà. Gọi đúng người đúng danh, sao lại thành sỉ nhục được? Ngược lại, nếu chồng người ta chưa chết mà anh cứ nằng nặc gọi người ta là góa phụ thì mới là chửi đấy!”
Từng chữ “góa phụ” được cô thốt ra đanh thép, sắc như dao cứa thẳng vào lòng tự ái của Lâm Kiến Quân, khiến hắn nghẹn lời, chẳng phản bác nổi nửa câu.
Trong thâm tâm, hắn thầm hối hận. Đúng là ban nãy hắn có nhắc đến thân phận “góa phụ” của Tiểu Đinh thật... nhưng rõ ràng từ ngữ hắn dùng là “vợ liệt sĩ” cơ mà! Hai chữ ấy nghe văn nhã, cao quý và chừng mực biết bao nhiêu!
“Thôi được rồi, không phải là muốn xem nhà sao? Xem xong thì dẫn nhau về nhà khách nghỉ đi.” Nói xong, tự bản thân hắn lại thấy giọng mình giống như đang đuổi người, liền lúng túng tìm cách chữa thẹn: "Ý tôi là... đi đường xa mệt rồi, tranh thủ nghỉ ngơi sớm chút cũng tốt.”
Hạ Mỹ Linh chẳng buồn đôi co thêm, cô quay sang mấy đứa trẻ liếc nhìn nhau, rồi thản nhiên dẫn chúng vào nhà.
Căn hộ này đúng là chật hẹp, vỏn vẹn chỉ có hai phòng ngủ. Với những con người vốn quen sống giữa đất trời thênh thang như dân quê như họ, nơi này chẳng khác gì một cái chuồng chim, vừa nhỏ vừa bí bách. Không gian phòng khách được bày biện một bộ ghế sofa, dẫu sạch sẽ tươm tất nhưng lại chẳng rộng rãi gì.
Hạ Mỹ Linh vừa thả người ngồi phịch xuống nệm ghế thì khóe mắt đã tinh ý bắt gặp lông mày Lâm Kiến Quân khẽ nhíu lại đầy vẻ ghét bỏ. Bỏ ngoài tai thái độ của hắn, cô vừa nói vừa thong thả vỗ tay lên tay vịn ghế: “Đại Xuyên, vào xem thử phòng của cha con đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

