Nhưng lời này, không thể để tuột khỏi miệng. Ngẩng đầu lên, lại chạm ngay ánh mắt của ba đứa con đang nhìn mình. Trong mắt chúng tràn đầy thất vọng, khiến hắn cảm thấy bối rối, lúng túng đến mức mất mặt.
“Cô nói bậy gì đó!” Lâm Kiến Quân luống cuống nhét vội tiền vào tay Hạ Mỹ Linh “Tới nhà khách cạnh bệnh viện mà ở tạm đi, tôi xong việc sẽ qua đó xem.”
Hạ Mỹ Linh giũ giũ mấy tờ tiền, trên mặt lộ rõ ý cười khinh bỉ: “Ba mươi đồng, ở nhà khách được chắc? Còn phải khám cho Anh Tử nữa. Anh coi tôi là ăn mày sao?”
Lâm Kiến Quân nhìn cô chằm chằm, mặt lạnh tanh. Một lúc sau mới cắn răng lôi thêm hai tờ nữa, đưa qua, giọng đầy miễn cưỡng: “Chỉ còn bấy nhiêu thôi, còn lại là tiền sinh hoạt của tôi!”
Hạ Mỹ Linh bật cười chua chát: “Lâm Kiến Quân, anh cũng xứng làm đoàn trưởng à? Đến vợ con còn không nuôi nổi, thôi thì về quê cuốc đất cho rồi!”
Hạ Mỹ Linh trở tay cất gọn năm mươi đồng vào túi, rồi thong thả lên tiếng, mặc cho ánh mắt mất kiên nhẫn của Lâm Kiến Quân đang chằm chằm nhìn mình: “Nếu đã không có tiền, vậy mấy mẹ con tôi cứ ở luôn trong doanh trại. Vừa đỡ tiền nhà, lại khỏi tốn tiền cơm nước.”
Mày Lâm Kiến Quân giật mạnh một cái, hắn cố kìm lửa giận: “Các người tới đột ngột thế này, tôi còn chưa kịp chuẩn bị gì. Đây là đơn vị quân đội chứ đâu phải nơi muốn vào là vào. Làm sao mà tùy tiện vào ở được?”
Nói đến đây, hắn thở dài một tiếng, tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Thôi cứ đi thuê nhà khách gần bệnh viện trước đi. Tôi làm xong sẽ qua đó gặp.”
“Không được.” Hạ Mỹ Linh cắt ngang, dứt khoát từ chối.
“Số tiền này phải để dành khám cho Anh Tử. Bệnh viện thành phố đắt đỏ lắm, một đồng cũng phải xẻ đôi mà xài.”
“Cô đang làm khó tôi đấy à?” Lâm Kiến Quân gằn giọng, lộ rõ vẻ bực tức.
Anh Tử đứng bên cạnh mặt đỏ ửng. Cô ấy có thể cảm nhận được rõ ràng sự chán ghét trong ánh mắt cha chồng dành cho họ. Dù là người nhà quê, ai chẳng có lòng tự trọng? Cùng là một nhà, vậy mà cảm giác giữa họ và hắn chẳng khác nào người dưng.
Hương Đào rơm rớm nước mắt. Chờ đợi hơn hai tiếng, đổi lại là ánh mắt ghét bỏ của cha ruột, khiến con bé cảm thấy nhục nhã đến nghẹn ngào.
Thế nhưng Hạ Mỹ Linh lại như chẳng nghe thấy gì, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Kiến Quân, ánh mắt đầy khinh bỉ: “Lâm Kiến Quân, anh không định để cấp trên biết chuyện vợ con anh từ quê lặn lội đường xa lên thăm, vậy mà lại bị bỏ mặc ngoài cổng doanh trại chứ? Tốt nhất là anh đi lo chỗ ở đi, không thì tôi cứ đứng đây chờ. Tôi nghĩ chắc còn nhiều lãnh đạo khác sẽ qua đây. Nếu cần, tôi sẽ trực tiếp tìm lãnh đạo của anh nói chuyện.”
Lâm Kiến Quân vừa giận vừa bất ngờ. Qua cuộc giằng co ngắn ngủi này, hắn bỗng thấy Hạ Mỹ Linh đã thay đổi quá nhiều. Không những dám đánh hắn, mà còn dám ngang nhiên chống đối. Không còn là người phụ nữ dễ sai khiến như trước nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)