Phía sau anh lính là một bức tường thấp, bên trên treo tấm biển đơn vị, ghi rõ phiên hiệu một trung đoàn thuộc một sư đoàn nào đó. Tiểu Xuyên hơi nghi hoặc, cha cậu chưa từng nói cụ thể thuộc đơn vị nào, vậy mà mẹ lại tìm đến tận nơi chính xác thế này, chẳng lẽ...
Ánh mắt Hạ Mỹ Linh nhìn nơi này có phần phức tạp. Ở kiếp trước, cô từng tới đây một lần. Lần đó, chỉ ở trong nhà khách của đơn vị mấy ngày, đã bị mấy câu ngon ngọt của Lâm Kiến Quân dỗ cho quay về.
Lần này thì khác cô sẽ không dễ dàng quay đầu nữa.
“Không sai đâu.”
Hạ Mỹ Linh cắn răng trấn tĩnh. Dù ánh mắt lạnh lùng của người lính kia khiến cô vô thức run lên, nhưng cô vẫn dẫn con cái bước tới gần. Chốt canh bên cạnh là nơi tiếp nhận khách đến thăm, muốn vào trong phải khai báo, chờ xét duyệt.
Một chiến sĩ trực ban mở ô cửa kính nhỏ, hỏi: “Xin hỏi mấy người đến có việc gì?”
Đại Xuyên đỏ bừng mặt, đỡ Anh Tử ngồi xuống.
Anh Tử còn định nhường ghế cho Hạ Mỹ Linh, nhưng cô xua tay: “Con ngồi nghỉ đi. Đợi ổn định xong, mẹ sẽ đưa con đi bệnh viện lớn kiểm tra.”
Từ quê lên thành phố, chỉ riêng quãng đường xe đã mất nguyên một ngày. Hạ Mỹ Linh vốn định mua vé giường nằm, nhưng thời buổi này, không phải cán bộ thì đừng mong có giường. May mà toa tàu không đông, tìm được ba ghế cứng liền nhau, chen chúc cũng đủ chợp mắt.
Anh Tử khẽ nói: “Dạo gần đây con thấy đỡ nhiều rồi, không còn ra máu nữa.”
“Vẫn phải đi khám. Bây giờ trong thành phố có kiểm tra trước sinh, kiểm tra rồi cho yên tâm.”
Cô thở dài, quê cô nghèo quá, chuyện sinh nở toàn dựa vào số trời, chưa từng có ai làm siêu âm hay xét nghiệm gì cả.
...
Trong văn phòng, cửa đột ngột bị gõ.
Lâm Kiến Quân không ngẩng đầu, hờ hững nói: “Vào đi.”
Tiểu đội phó Tôn bước vào, đứng nghiêm rồi báo: “Báo cáo trung đoàn trưởng, người nhà của anh đến. Hiện đang chờ ở chốt gác.”
Lâm Kiến Quân ngẩng đầu, vẻ mặt cứng đờ. Hắn đã công tác ở thành phố bao năm, người nhà chưa từng đến một lần.
“Là ai?” Hắn hỏi theo phản xạ.
“Vợ anh và mấy đứa con. Đã đăng ký xong rồi.”
Lâm Kiến Quân chau mày, giọng khàn hẳn đi: “Biết rồi.”
Ngòi bút trong tay hắn lơ lửng trên trang giấy một hồi lâu. Mãi sau đó, hắn mới cúi đầu tiếp tục viết, nhưng chữ lộn xộn hơn hẳn mọi khi.
Ngoài chốt gác, mấy mẹ con lúc đứng lúc ngồi, đã đợi gần hai tiếng đồng hồ. Lính gác cũng đã đổi ca trực, thỉnh thoảng lại có người liếc nhìn họ đầy tò mò.
Một gia đình từ quê lên, trông là biết ngay. Đúng là lần đầu tiên có người nhà của trung đoàn trưởng tới thăm, nhưng mà... sao mãi vẫn chưa thấy hắn ra?
Tiểu Xuyên càng đợi càng cáu, đã mấy lần kéo tay mẹ đòi bỏ đi. Cậu thiếu niên bốc đồng gào lên: “Ông ta còn chẳng buồn gặp tụi mình. Mẹ, mình đi đi! Đi đâu mà chẳng kiếm được bữa cơm ăn?”
Nhưng lần nào Hạ Mỹ Linh cũng giữ cậu lại, dỗ dành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

